Thứ Hai, 2 tháng 2, 2026

Sự tích chín tòa tháp đen bên hồ Dịch Đờm

 Lĩnh Nam Chích Quái tục biên

Sự tích 9 tòa tháp đen bên hồ Dịch Đờm
Từ ngày Nhị Tam Tổ nối ngôi lấy niên hiệu là Khai Nguyên, đất nước bước vào giai đoạn cực thịnh, con dân nỏ đủ nhà nhà yên vui. Bấy giờ vua đi du thuyền ở hồ nước tại phía tây bắc kinh thành vãn cảnh thì bỗng mắt nước nổi cơn sóng to, mây mưa mịt mù, trong bóng mây vua thầy 1 bóng người mặc đạo bào trắng toát, tay cầm phất trần, chân đi trên mặt nước nhìn vua, miệng lầm bầm chú ngữ, tay chỉ 9 lần về phía đông bắc rồi biến mất. Mặt hồ lại hết giông mưa rồi im ắng trở lại. Vua lấy làm lạ định đưa tả hữu chạy theo thì bỗng xây xẩm mặt mày ngã xuống, tả hữu hai bên vội cứu hồi lâu mới tỉnh. Vua tỉnh dậy nhớ lại bèn sai quân sĩ chèo thuyền theo hướng đông bắc mà tiến. Quân tướng đi được 9 dặm thì bấy giờ là tiết tháng 2 cả đoàn thuyền lạc vào sương mù không đi được nữa. Vua sai quân tướng đốt đuốc làm hiệu thì thuyền đã mắc cạn trên một gò đất. Có tên lính người địa phương bẩm vua rằng hàng năm ở khu vực này thường có yêu tinh đến quấy nhiễu dân quanh vùng, chúng đi từ dưới nước đi lên, nay thì lại thấy gò đất này. kỳ sự tất hữu quái, vua bèn cho thuyền quay trở về thì bỗng bãi bồi rung chuyển ầm ầm, cát bay đá chạy, tả hữu cố gắng chèo thuyền thoát khỏi mặt hồ thì chỉ có mươi người còn bao nhiêu quân lính đều chìm cả xuống hồ. Vua cả giận mắng ầm lên:
- Thằng già yêu quái bào trắng, mày dám mưu hại ta, Ta thề phải giết mày.
Nói rồi vua cho quân lính đào mương rút nước, lấy đất lấp hồ ra đến chỗ bãi bồi. Bấy giờ mặt trời lên cao sương mù tan cả. Giữa bài bồi vua thấy 1 cái miếu, vua cho quân lính phá miếu thì thấy có 1 bia đá đen bên trong có khắc đại ý nội dung như sau:
Nơi đây chấn yểm cửu thủ xà vương, cứ mỗi 1000 năm xà vương sẽ lại nổi lên gây họa nhân gian, cần có chân mệnh thiên tử tiến hành lập đàn trấn yểm để trừ hậu họa cho thiên hạ. Vua nhìn ngày lập bia thì thấy cách đây cũng gần 900 năm, bèn cho người tu sửa lại miếu rồi lập quảng trường cầu An khấn vái 9 ngày 9 đêm. Đèn đuốc sáng trưng, hoa cỏ rợp trời, trống chiêng inh ỏi, con dân khắp nơi kéo đến xem hội. Vua cho tu sửa mở đường ra miếu rộng 72 thước, đặt người hàng năm cúng tế. Kể từ đó, quốc lực càng thêm cường thịnh, dân chúng kinh thành thoát được các sự quái lạ xảy ra hàng năm. Trăm năm sau vì nhị tam tổ tu sửa lại miếu cổ, gia sức trấn áp xà vương mà nhân dân thoát kiếp nạn ngàn năm.
Sau trải qua các triều đại biến động, bãi bể nương dâu, tục lệ mai một, trận pháp trấn yểm xà vương không người tu sửa, thủy quái yêu tinh lại hoành hành quanh hồ. Bấy giờ có vị đạo trưởng đi qua nhận thấy yêu tinh hoành hành quanh hồ liền dừng lại bói 1 quẻ dịch thì phát hiện ra trận đồ trấn yểm nơi xưa kia vua nhị tam tổ khi xưa, đạo trưởng bèn tu sửa lại trận pháp trấn yểm, xây 9 cái bia trấn lên lưng xà vương rồi lại lập ra đạo quán bên hồ nhằm theo dõi động tĩnh.
Lại gần ngàn năm nữa trôi đi, thế đạo suy vi, chủ vật thượng đỉnh dân gian gian không còn ai nhớ đến kì công của bậc tiên hiền. Hồ nước xưa đã hóa đăt bằng, trận pháp xưa chỉ còn trong truyền thuyết. Bỗng có nhóm dân buôn ở Ô Khắc Lan bỏ của chạy lấy người trong lúc đi qua nơi xưa, tạm nghỉ lại đạo quán ven hồ tình cờ đọc được sự tích liền tò mò ra đấy xem thấy địa thế phát vượng mới họp nhau mượn danh người xưa cũng lập đàn trấn yểm nhưng thay vì làm bia, vẽ bùa chúng xây hẳn 9 khối bê tông đổ sơn đen bóng và bảo rằng trấn yểm thế mới hợp thời. Rồi chúng còn loan tin rằng ai ở trong trận huyệt thì đời đời con cháu gia tộc hưởng lộc. Khi khởi công trời nong đất nở, mây gió tung hoành rồi im. Công trình trấn yểm mấy năm sau thành hình. Đêm hôm đó dân kinh thành đều mơ thấy có 1 lão giả mặc đồ đen huyền chỉ mặt mà mắng rằng:
- tao là xà vương, vốn dĩ định ở lại đất này quậy phá chơi nhưng vì kinh tởm hành vi của đám mọi rợ xứ này mượn danh ta mà làm trò xằng bậy. Chúng bay không đáng để ta phí tâm cơ. Nói rồi xà vương nhổ một bãi nước bọt vào mặt và biến mất.
Hôm sau, ngta thấy bên cạnh cái gọi là khu trận trấn yểm lại xuất hiện trở lại một hồ nước to như cũ. Dân trong vùng từ bấy giờ gọi là hồ Dịch Đờm. Còn cái công trình tởm lợm ấy vẫn ngang nhiên xuất hiện. Nghe đồn đám con buôn Ô Khắc Lan còn đòi mở rộng thêm đường ra khu trận pháp trấn yểm, xây thêm 1 cơ số các khối bê tông yểm xà vương dù cho xà vương đã nhổ nước bọt vào mà quay phắt bỏ đi.

Chủ Nhật, 1 tháng 2, 2026

Chuyện nhà phú ông

 Chuyện rằng ở một ngôi làng nọ có gia đình một phú ông thất thế đẻ được bốn người con.

- Thằng con cả được bố mẹ vẫn bao bọc hết mình. Sau thời gian nó phá phách báo cô ăn chơi chác táng, bố mẹ phải quỳ lạy van lơn thì nó cũng chả thèm hồi tâm chuyển ý.
- Thằng anh hai thì đến giờ vẫn vô dụng, bố mẹ coi như thằng này ko tồn tại. Cho nó ít đất rồi mặc nó muốn sao thì muốn. Nói chung là coi như không có.
- Thằng thứ ba thì đúng thuộc dạng cái gì cũng đến tay, làm quần quật từ sáng đến tối. Bố mẹ nhận ra nó chỉ là thằng có sức vóc và chăm chỉ chứ đầu óc chậm chạp đúng chuẩn đầu óc ngu si tứ chi phát triển. Có vứt cho nó tiền nó cũng ko biết cách tiêu hay cách phá của sao cho hoành tráng như thằng cả. Lúc chưa lập gia đình, thằng này cái gì cũng bị bắt làm: nấu cơm rửa bát quét nhà, đóng gạch xây nhà, đồng áng,... Gọi dạ bảo vâng. Mỗi khi thằng cả làm phật lòng bố mẹ, hay thằng hai vô dụng làm thất vọng là thằng này bị lôi ra làm vật tế thần bị chửi không ngẩng mặt lên được. Thằng này chỉ biết ngơ ngác "ủa, con có làm gì đâu mà ăn chửi", biết là bị giận cá chém thớt nhưng cũng không biết cãi như nào. Thằng này lấy vợ, thay vì tìm 1 nhà môn đăng hộ đối thì bố mẹ chọn ông bà thông gia thuộc gia thế xoàng xoàng và con dâu thì cũng như thằng thứ ba, chỉ biết cun cun làm ăn rồi đẻ sòn sòn cả 1 lũ con y hệt như bố mẹ. Đại ý là kiếm thêm 1 đứa làm công cho gia tộc chứ chả phải kiếm con dâu. Trong đám cháu thì may quá có thằng cháu phản tổ huyết mạch mà không chỉ chăm chỉ làm ăn, đầu óc còn có tí linh hoạt được ông bà "kì vọng sau khi đã quá thất vọng với dòng giống thằng cả, thằng hai".
- Thằng út thì sinh sau đẻ muộn lại được đầu tư nhất, cho nó đi tây đi tàu học hết chữ thiên hạ. Nhưng mà thằng này sau khi được đầu tư về thì coi khinh cả 3 ông anh, Đôi khi còn bố láo với bố mẹ. Nó ko chỉ biết kiếm tiền mà còn biết cả ăn chơi. Bố mẹ vừa mừng vừa sợ một ngày nó dám bán cả sinh phần của mình. Có cái quan tài để đầu giường nếu không tỉnh táo khéo nó cũng lừa bố mẹ đem đi "đầu tư", rồi sau đó có mua thêm được cái quan tài bằng gỗ vàng tâm cao cấp hay không thì nó lại không nói rõ. Nó chỉ hứa lèo.
Và rồi mọi thứ tiếp diễn
- Thằng cả, sau khi ăn chơi chán rồi 45 50 tuổi mới chịu làm ăn. Con trưởng nên ông bà phải cố đầu tư cho. Tiền ở đâu mà đầu tư? Thì lại qua nhà thằng ba bảo đưa tiền cho thằng anh cả đi buôn.
- Thằng thứ hai thấy thằng anh cả làm ăn sau những ngày ngủ từ sáng đến trưa, ngủ từ trưa đến tối cũng bốc khí xin tiền làm ăn. Ông bà lại sang nhà thằng thứ ba bảo đưa.
Thằng út thì thằng này không cần tiền của ông bà, nó nhờ ông bà gọi hết nhà các anh vào rồi nó bảo: em có mấy trang trại, ngặt nỗi thiếu người làm. Mấy anh cho các cháu sang phụ (còn tiền công thì em méo có trả đâu, nuôi ngày 3 bữa là được rồi). Dĩ nhiên, các quý tử của anh cả anh hai làm vài bữa là than mệt, than khổ tếch đít đi về. Còn cái lò nhà thằng ba thì ở lại làm cho chú.
Một vài năm sau, Thằng cả đc kế thừa sự nghiệp và mối quan hệ của bố mẹ nên gọi là có tí của ăn của để, thay vì đem tiền đi thì thằng cả mang tiền về (nhưng vẫn chưa bằng số tiền tuổi trai tráng mà nó phá). Thằng thứ 2 lại quay lại kiếp ăn rồi ngủ, tiếp tục ăn bám bố mẹ. Thằng thứ tư cũng tạm ổn sau khi mướn hết con cháu của cả họ vào làm công cho mình. Thằng thứ 3 cả gia đình cũng khá hơn vì ko khá làm sao được khi nhà có bao nhiêu miệng ăn là bấy nhiêu người đi làm quần quật từ sáng đến tối mịt.
Một ngày nọ, phú ông gọi cả 4 thằng con trai vào nói chuyện, phú ông nói:
Giờ thằng cả và thằng út khá rồi, thằng thứ coi như phế vật ta không xem nó là con trong gia đình. Giờ cả nhà phải đầu tư cho 2 thằng đó. Thằng ba nhà mày còn mảnh đất trước ta chia cho, giờ mày dọn đi chỗ khác để cho anh cả mở xưởng, thằng út kinh doanh. Có như vậy gia đình ta mới bền vững được.
Thế là thằng thứ ba trước nay chả được cái quái gì từ phú ông ngoài mảnh đất cắm dùi chó ỉa giờ cũng bị lấy lại nốt. Mà ngặt nỗi còn chẳng biết phản đối thế nào.
Đại để là nền kinh tế của 1 quốc gia nào đó với 4 thành phần kinh tế cũng như vậy. Cái thư 3 như kiểu con rơi con vãi.

Thứ Sáu, 13 tháng 6, 2025

TAM QUỐC DÃ SỬ BỔ DI PHẦN 52

 Lại nói Đổng Trác chống nhau với Thập thất lộ chư hầu biết khó địch bèn có ý đem vua về Trường An mới bàn với Lý Nho, Trác nói:

- Ta có ý muồn lui về Trường An nhưng e thiếu kinh lương lại sợ quan dân không thuận e khó mà đi được.

Nho liền hiến kế:

- Nay con có 3 kế thượng, trung, hạ mời nhạc phụ nghe thử. Tiền vàng trong dân Lạc Dương còn nhiều lắm, nhạc phụ cứ đêm đến cho quân thiết kị xông vào giả làm quân địch tập chém sạch cả nhà rồi cho lính mặc áo phản tặc vào, hôm sau đến chỉ việc tịch thu gia sản xung công là có ngay kinh lương. Loan tin bệ hạ muốn vãi ơn mưa móc cho dân Lạc Dương sau đó ban lệnh tăng các loại thuế gấp nhiều lần để bù quốc khố không chỉ ở Lạc Dương mà trên toàn quốc đấy là trung sách. Tổ chức cho dân chúng trò vui chơi có thưởng gọi là Đế - lột để quên đi tình hình căng thẳng lại thỏa cái chí đổi đời "không muốn làm mà đòi có ăn", hàng tuần cứ công bố người trúng thưởng cho đi diễu phố, đấy là hạ sách.

Trác nói:

- Thượng sách thì gấp gáp quá mà hạ sách thì lại quá trì hoãn. Nhưng ta là thừa tướng sao phải chọn kế, cứ thi hành cả liên hoàn kế cho ta. 


Ấy thế là Nho mới cùng với bọn Lý Thôi, Quách Dĩ y kế mà làm. Đêm hôm đấy 5 nghìn quân thiết kị xông vào nhà giàu ở Lạc Dương có đến mấy nghìn hộ, chém sạch cả nhà, bao nhiêu của cái lấy hết. Có nhiều nhà chỉ có mỗi cái quần của Chử Đồng Tử cũng bị vạ lây. Tiếng kêu khóc động trời chuyển đất. Mấy bữa sau, Trác bố cáo thiên hạ rằng dân Lạc Dương trải qua tai kiếp bất nhờ nay bệ hạ giáng chỉ ban lộc vua cho toàn dân Lạc Dương hưởng lộc mỗi hộ được ban 10 hộc gạo. Dân chúng nghe tin mừng hớn hở ơn mưa móc triều đình thì lại được tin do thiên ý đã định cần rời đô về Trường An xây dựng cung đô nên triều đình tăng tất cả các loại thuế lên gấp 10 lần. Lại sai xứ đi khắp nơi ban lệnh Triều đình hẹn phải thực hiện ngay. Dân Lạc Dương thấy thế chỉ biết căm hận giặc Đổng. Chốn kinh thành lại vang tiếng thiết kị khắp nơi thu thuế còn thiếu, cảnh tường đổ, cổng gãy, mái lật khắp nơi không biết đâu mà kể.

Thấy dân chúng kêu thấu trời xanh, Nho mới bèn bố cáo tiếp rằng triều đình thấy trăm họ mấy năm mất mùa, giặc giã lại phu phen tạp dịch thuế cao tô nặng nên bày ra sự kiện thay đời đổi vận "đế lột" cứ hàng ngày vào Chính dậu ba khắc triều đình sẽ yết bảng tại Ngọ môn. 

Từ đấy Lạc Dương bỗng xuất hiện bài đồng dao:

Mé tây một người trúng

Mé đông một người trúng

Vàng đế - lột trăm thúng

Liền thoát cảnh tù túng


Rồi mấy hôm sau bách tính thấy triều đình tổ chức đoàn xe bát mã phía trên có một kẻ thân cao sáu thước mốt, quần áo như kẻ chạy nạn tả tơi rách nát, da vàng bệch, mặt đeo diện cụ Hắc hoàng không rõ khí chất ra sao, đằng sau là mấy chục thúc hoàng kim được quan quân đưa đi diễu phố nói đây là kẻ đã trúng đế - lột. Cứ từ đó 3 ngày lại thấy một đoàn diễu nhỏ, 5 ngày lại thấy một đoàn diễu to tất cả đều đeo diện cụ hắc hoàng, tất cả đều có thúng vàng đằng sau, tất cả đều trúng đế - lột. Trăm họ thấy thế liền nổi máu ham đổi đời đua nhau bán nhà bán cửa, bán vợ đợ con chơi đế - lột.

Thám báo đưa tin về cho Tháo, Tháo cười nói:

- Ấy là kế thằng Lý Nho, làm gì có đứa nào trúng đế - lột, một giuộc với nhau cả thôi, bố con thằng Lý Nho nó muốn vơ vét hết tiền của trăm họ đấy thôi. Trò trơ trẽn ấy chỉ có bọn đầu đất óc cứt mới tin thôi. Dân Lạc Dương tin theo lời bố con giặc Đổng thì đến cái quần lót cũng chả còn.

Thứ Bảy, 7 tháng 6, 2025

TAM QUỐC DÃ SỬ BỔ DI PHẦN 51

Lại nói Tháo đem 17 vạn quân đánh Thuật ở Thọ Xuân, lương ăn tốn lắm cho sứ đưa thư đi vay Tôn Sách được 10 vạn hộc quan coi lương là Vương Hậu thấy thế vào hỏi Tháo về giấy tờ nguồn gốc xuất xứ. Tháo mới biên thư sang hỏi. Sách cầm được thư chửi ầm lên:

- Tổ sư cụ thằng Tào A Man, ông mày mua lúa của dân thì đào đâu ra giấy tờ mà chứng minh nguồn gốc xuất xứ.

Chửi xong Sách đóng cái dấu nguồn gốc xuất xứ Giang Đông cửu quận lên mặt sứ giả rồi đuổi về.

Tháo bị làm nhục tức quá lôi Vương Hậu ra chém đầu vì can tội hỏi vớ hỏi vẩn.


Đời sau xứ Nam Man cũng có bọn sai dịch không đọc tích xưa điển cũ đi vào nhà dân thấy cái quầy bé bằng 3 cái mắt muỗi, người ta hấp mực tươi mua từ cảng cá bán cho dân tiểu khu cũng cho là cần phải rõ nguồn gốc xuất xứ đem ngta ra xử phạt quy ra cả mấy vạn hộc lương.

Thật đáng buồn thay

Thứ Năm, 27 tháng 3, 2025

Tam quốc dã sử phần 50

 Năm Kiến An thứ 25, Ngụy Vương Tào Tháo chết, Tào Phi lên nối ngôi mời 500 con hát về đế đô tổ chức ca mua 7 ngày 7 đêm đèn đuốc nghi ngút ca ngợi công đức Tháo.

Phi có ý đốt cúng cho Tháo tiền vàng để dưới âm phủ có cái mà dùng, ra lệnh thu gom trong dân toàn bộ tiền giấy vàng mã. Quan quân đi lùng khắp gõ hẻm cũng chả được bao nhiêu. Đang buồn phiền thì có người vào hiến kế:

- Chúa công sao không đốt hẳn tấm séc in mệnh giá lớn để đỡ nhọc lòng lùng kiếm.


Nhìn ra thì thấy kẻ này người cao 4 thước, mặt quắt tai dơi, mắt lé tí hi, nhìn như phường trộm mộ tên là Cảnh. Phi mới nói:

- Nhà ngươi có phải là cái kẻ mấy năm trước từng hiến kế cho phụ thân ta là khi vào chầu các quan văn võ phải cởi chuồng để tỏ tấm lòng son đó không?

 Cảnh nói:

- Đúng là tôi có hiến kế đó nhưng không được thừa tướng chấp thuận. Nay kế đốt séc này của tôi còn có mục đích khác nữa. Không chỉ cho người chết mà còn nhắm vào người sống.

Nói rồi dâng bản tấu đưa cho Phi. Phi xem xong cười ha hả chấp thuận cho làm.

Không biết Cảnh đã hiến kế gì khiến Phi cười thì đợi đi ẻ xong sẽ viết tiếp. Táo bón quá.

Thứ Năm, 20 tháng 3, 2025

GIA ĐÌNH ANH THẮNG CHỊ NGỌC

Tham gia vào các group mua bán trên Fb tôi có quen được nhiều người vô cùng thú vị, thậm chí tôi còn được biết 1 gia đình có đam mê bán hàng qua mạng. Gia đình anh Thắng chị Ngọc.

Anh Thắng có cửa hàng bán máy ảnh tại Đè Nẽng. Anh có cửa hàng to thật to nhưng anh lại rất đam mê với việc mua bán trao đổi trên mạng. Người ta thấy anh ấy đầu tiên ở group mua bán máy ảnh. Ảnh hồi đó đăng chiếc máy ảnh thấy các shop bán giá 5tr ảnh bán có 1tr6. Lúc sau có người hỏi thì ảnh bảo hết rồi làm họ tiếc hùi hụi. Ảnh có com mần lại và bảo lần sau có thì sẽ báo. Bẵng đi mấy hôm người ta lại thấy anh đăng một chiếc tương tự, thấy ảnh chụp giống cái máy cũ thì com mần hỏi ảnh máy chưa bay à. Ảnh nói: “khách bom cọc nên vẫn còn”. Một anh ở Đè nẽng xin địa chỉ ảnh bảo ở Đè nẽng, địa chỉ rất chi là cụ thể nhưng đến đó thì lại chẳng thấy cái tiệm máy ảnh nào Có người nói sắp tới vào du lịch sẽ qua mua trực tiếp thì anh hồi hởi nói cọc để giữ. Mọi người thấy có người chốt được chiếc máy giá rẻ thì tiếc hùi hụi. Lại bẵng đi một thời gian lại thấy anh đăng bán máy ảnh. Vẫn là quả ảnh cũ, có người biết vào hỏi thì ảnh bảo lười chụp ảnh nên lấy ảnh cũ. Ảnh lại gạ người đó cọc mua để tránh hụt. Ngoài sở thích bán máy ảnh ra anh Thắng có sở thích bán nhiều mặt hàng điện tử khác. Hàng của ảnh cũng rất rẻ người ta bán 3, 4 triệu thì ảnh bán có 1tr6. Mọi người hỏi thì ảnh bảo máy của vợ ảnh lấy trộm đem bán để có tiền uống cà phê. Có điều ảnh hình như cũng không có duyên với bán đồ điện tử mà ảnh bán mãi vẫn không có ai mua mà đằng hoài, đăng miết. Thật tội cho ảnh. Vào trang cá nhân của ảnh thấy hình như ảnh có đam mê với con số 1tr6 mà sản phẩm nào ảnh cũng bán 1tr6, hỏi ảnh thì ảnh trả lời ngày xưa anh mất tờ rinh vào hồi 16 tuổi nên ấn tượng con số 16 mà cứ thế mà đăng bán. Qua những bài chia sẻ của anh thì được biết thu nhập từ cửa hàng máy ảnh của anh cao lắm cỡ đâu mỗi tháng lãi cả trăm triệu nên ảnh bán cái này coi như tán lộc. Anh Thắng thật là con người nhân văn, chỉ có điều thi thoảng mọi người lại thấy anh lập fb mới, vẫn cứ cái tên và bờ rô phai là chủ cửa hàng máy ảnh ở Đè nẽng có thu nhập hàng trăm triệu mỗi tháng.
Chị Ngọc vợ anh Thắng là giáo viên cấp 2 quê Choa, chị lúc nào cũng mặc áo dài màu đỏ và luôn luôn bận rộn trên trường. Giáo viên tuy thu nhập không cao nhưng do có chồng có cửa hàng máy ảnh to thật to mà chị Ngọc không lo lắng gì về kinh tế. Cũng như chồng là anh Thắng, chị Ngọc cũng đam mê bán hàng online. Chị bán đủ thứ, từ nồi cơm điện, bàn là, lò vi sóng, máy đánh trứng, máy say sinh tố, máy hút ẩm, máy sấy, máy cạo râu, bếp điện,… Chị bán nhiều mặt hàng còn đa dạng phong phú hơn cả siêu thị điện máy. Có điều hình như chị cũng không có duyên cho lắm khi thấy chị cũng như anh nhà, đăng hoài đăng miết một loạt sản phẩm. Có người thắc mắc sao nhà chị Ngọc lắm đồ thanh lý thế thì chị ấy bảo “chuyển vào Đè nẽng cùng chồng, không đem đi được phải thanh lý bớt”. Chị bán vì đam mê nên giá rất rẻ, cái nồi cơm điện người ta mua mới mấy triệu chị bán hàng thanh lý có 300 400 nghìn. Nhiều người thấy rẻ chuyển tiền ngay tắp lự. Chị rất đàng hoàng xin địa chỉ cẩn thận và gửi cả ảnh chụp kiện hàng gửi người mua. Có người tra không ra được thì chị bảo hệ thống lỗi chưa cập nhật, rồi lúc sau thì chị bảo gửi bưu điện bên đó người ta không cấp mã vận đơn. Có dạo có người hỏi chị sao chị tên là Ngọc mà tài khoản lại tên là My thì chị bảo con gái chị, chị không dùng tài khoản thế là người đó hết thắc mắc mà chuyển ngay cho chị để mua cái bàn là giá 200k chỉ bằng 1/10 giá thị trường. Còn có dạo, có người mua chị cái máy đánh trứng sau khi chuyển cho chị tiền sốt ruột mà hỏi chị bao giờ chị gửi thì chị chụp cho người đó cái ảnh đang họp trên trường chưa tiện gửi. Người đó tin ngay mà rồi không hiểu sao cuộc họp trên trường cứ kéo dài, kéo dài mãi khi mỗi lần hỏi thì chị đều bảo chị đang bận họp trên trường lát chị ấy đi gửi, Người đó vì sốt ruột mà bảo chị ấy là chuyển lại tiền thì về sau không thể liên hệ được với chị ấy nữa.
Con anh Thắng chị Ngọc có học lực rất giỏi khi cậu ấy sắp đi du học bên giời Âu. Ngoài học giỏi ra thì ảnh cũng rất có hiếu khi thấy bố mẹ lo toan kiếm tiền mà anh ấy cũng cùng bộ mẹ tham gia vào thị trường mua bán online. Có lần anh ấy phụ mẹ bán cái nồi cơm điện, để thu hút và cũng là để khoe học lực của mình mà mỗi lần thanh lý anh ấy đều ghi thêm dòng chữ: sắp đi du học cần thanh lý. Cũng như bố mẹ ảnh đăng bán đủ thứ ở mọi group mua bán. Có dạo người ta thấy ảnh đăng bán máy hút sữa vào hỏi ảnh thì cậu ấy bảo “sắp du học bạn gái không đợi được đòi chia tay nên bán”, rồi anh còn bán cả bỉm và đồ chơi trẻ em trong mấy group bỉm sữa. Có người biết lại hỏi ảnh chưa vợ sao lại có đồ chơi trẻ em cần thanh lý thì ảnh nói: “Đồ hồi nhỏ, sắp du học nên sợ bố mẹ vứt đi lãng phí bán rẻ cho ai cần”. Rồi ảnh còn bán cả điện thoại nữa, người ta hỏi ảnh thì ảnh lại trả lời: “sắp du học điện thoại bán điện thoại ở Việt Nam sang đó sài đồ châu Âu cho đẳng cấp”. Cứ thế nhiều người tin sái cổ mà chuyển cọc cho ảnh. Ảnh đăng tin thanh lý từ năm covid đến tận mấy năm sau covid, có người hiếu kì hỏi ảnh tưởng ảnh đi du học từ dạo đó mà sao vẫn ở Việt Nam thanh lý đồ thế thì ảnh mới trả lời: “em mua vé hãng delay airline nên họ cứ trễ chuyến hoài, chán chán chẳng biết làm gì nên em lại đem đồ đi thanh lý”. Rồi có lần thì anh trả lời: “thanh lý đồ chưa xong tiếc của nên chưa đi được”. Cứ thế cho đến tận bây giờ anh vẫn đợi hãng delay airline tổ chức chuyến bay và tiếp tục thanh lý đồ.
Chị hai của anh giai sắp đi du học là chị Ly nối mi. Ngoài nghề nối my ra thì chỉ còn có nghề oder hàng trung quốc. Tuy nhiên, mấy năm covid biên bị cấm chỉ không hành nghề được nên để duy trì cuộc sống, chị Ly hay lên các group bỉm sữa và hội từ thiện cho tặng đồ để xin tiền, xin đồ. Chị Ly có rất nhiều con, đứa nào cũng là con ruột, đứa nào cũng đều không bình thường, đứa nào cũng bị bệnh hiểm nghèo thập tử vô sinh. Chị Ly thường xuyên chia sẻ những bức ảnh rất thương tâm về những đứa con của chỉ. Người ta đếm sơ sơ chị phải có đến ba chục đứa con từ 1 đến 15 tuổi. Có mạnh thường quân tò mò hỏi tuổi chỉ thì chỉ nói chị 28 tuổi. Người đó thắc mắc thì chỉ lại kể thêm hồi nhỏ bị h*** d*** mà mang bầu. Mà hình như chị Ly không chỉ bị h*** d*** một 1 lần, nếu theo số con của chỉ và các lần chị trả lời người khác thì cỡ 1 năm vài lần vì mỗi người hỏi chị Ly lại nói một mốc thời gian khác nhau. Con của chị Ly hoặc thuộc giống ngắn ngày hoặc chị Ly có khả năng sinh 3 sinh 4 mới đông như vậy. Cứ như thế chị Ly đi xin tiền ủng hộ từ hầu hết mọi group cho tặng đồ và bà mẹ bỉm sữa. Chị Ly còn là người tử tế và rất quan tâm đến hàng xóm, ngay cả những người mới quen biết chị cũng dành 1 phần tình cảm cho họ. Hàng xóm và người quen của chị toàn những hoàn cảnh éo le, cơ khổ. Chị từng đăng tin về người hàng xóm chẳng may bị bị tai nạn lao động đang nằm viện. Chị chụp cả cái ảnh người đó nằm truyền nước tại bệnh viện nhìn rất thảm thương. Chị than thở do hàng xóm của chị gia cảnh rất nghèo, viện phí chẳng có mà đóng, chị phải đóng hộ nên mong mọi người chuyển khoản để chị có tiền lo viện phí. Có người hỏi bệnh viện của người đó để trực tiếp đến động viên thì thì khi chị bảo ở Việt Đức, lúc chị bảo ở Bạch Mai, rồi lúc khác chị lại nói bác sĩ cho về. Rồi có người hỏi người bị làm sao? Có lần thì chị trả lời là gãy tay bên phải, có lần lại bảo gẫy tay bên trái, có lần lại bảo bị chấn thương sọ não. Cuối cùng có người hỏi tóm lại là bị làm sao thì chị không biết trả lời thế nào cho đúng nên bảo là bị hàng xóm bị gãy tứ chi với chấn thương sọ não. Mọi người nghe thế lấy làm thương cảm vô cùng. Chị Ly rất hay đến thăm nom động viên các hoàn cảnh éo le, chị sợ mọi người không tin chị còn kè kè cái gậy lai sờ trym, sẵn sàng phát trực tiếp trên các nền tảng mạng xã hội. Chị luôn mặc bộ đồ chống nắng kín bưng, đeo khẩu trang ngay cả khi nói chuyện. Giọng của chị hơi lai lái rè rè có ai hỏi thì chị nói chị có bao nhiêu tiền đều ủng hộ cho hoàn cảnh khốn khổ không có tiền mua điện thoại xịn. Ấy vậy mà có dạo người xem thấy cái hình quả táo với 3 cái cam trên mặt lưng điện thoại của chị khi chị vô tình lai sờ trym gần tấm gương. Người ta thắc mắc thì chị bảo điện thoại tàu, hàng nhái. Lần đó chị đến gặp một cụ già, già thật già. Chị có chia sẻ trên live rằng cụ ấy không con cái ở một mình rất tội. Rồi kể tiểu sử của cụ rằng cụ có mấy đứa con nhưng đều chết non cả, rồi lại toàn con gái nên chồng bỏ đi cưới vợ mới, cụ ở vậy mấy chục năm. Lúc trẻ thì buôn bán linh tinh, sau thì ai thuê gì làm nấy có khi còn đi làm bốc vác ở chợ Đồng Xuân. Giờ cụ già không ai thuê, sức khỏe không có nên chẳng làm được gì. Người xem được chị dẫn đến cái căn nhà mé sông Hồng, nhìn như cái nhà hoang, chị vào còn bịt mũi tỏ tỏ thái độ rất hôi dù chị vẫn kè kè cái khẩu trang kín mặt. Rồi chị trao đổi với bà cụ, bà cụ ăn nói rất lưu loát và trôi chảy như kiểu đọc văn miêu tả trong giờ ngữ văn. Đang đến đoạn gay cấn thì bên ngoài có người vọng vào: “này mấy người trong ra đi ra để chúng tôi còn thi cô…” đến đó thì tự nhiên mạng lag gián đoạn lai sờ trym. Lúc sau chị Ly lai lại xin lỗi rằng bị người ta đuổi cả bà lẫn cháu, rồi chửi chính quyền không chăm lo cho đời sống người dân, hoàn cảnh cơ nhỡ. Chị còn nói lại vụ có anh ca sĩ hát cái bài thà rằng như thế hít hót một thời còn bỏ công lội nước đến mắt cá chân mà cho tiền người dân thế mà chính quyền lại bỏ mặc bà cụ neo đơn cơ khổ thế này. Rồi và rồi sau đó lại 1 tràng kể nghèo kể khổ tiếp cho hoàn cảnh bà cụ và đăng tin xin tiền tài trợ. Mọi người thương cảm chuyển tiền ào ào. Nhưng mấy hôm sau người ta lại thấy có một bà cụ giống giống cụ bà trong phiên lai của chị Ly ngồi trong một căn nhà trên phố cổ mà giá trị của căn nhà ấy đến 9 phần 10 người xem phiên lai có làm cả đời cũng không mua nổi.
Chị Ly còn có cái page oder hàng Trung Quốc nhưng ai đặt hàng hay oder ở quốc gia nào chị cũng oder được. Chị Ly có khả năng oder xuyên quốc gia, xuyên lục địa, xuyên hệ mặt giời. Có ai bảo chị Ly oder giúp trên sao hỏa chỉ cũng nhận lời, miễn người đó cọc tiền cho chỉ. Tỷ giá của chị Ly thì luôn gây sốc cho người khác, có khi tỷ lệ 1 đồng Việt Nam đổi 1 đồng Đô la Mỹ. Ai hỏi thì chị Ly nói “em được ngân hàng trợ tỷ giá”. Có lần khách hàng lỡ gõ nhầm đơn vị tiền tệ, tự tạo ra 1 đồng tiền không có thật chị Ly cũng có ngay tỷ giá cho vị khách hàng đó. Chị Ly ngoài khả năng oder xuyên thái dương hệ thì chị còn có năng lực giao hàng siêu tốc. Mốc thời gian chị thường đưa ra cho khách hàng là 3 ngày sẽ có hàng. Ai hỏi thì chị cười nói rằng “em phục vụ hết mình nên tìm mọi cách để gia tăng trải nghiệm mua bán cho anh(chị)”. Cứ như thế chị Ly oder nhận cọc cho cả thiên hạ.

Thứ Bảy, 3 tháng 4, 2021

Thứ Tư, 31 tháng 3, 2021

Ngẫm xưa bàn nay


 Lại ngẫm đất Thục xưa có Trương Tùng sang tận Hứa Xương chửi xéo Tháo trước ba quân mà không sợ gì Tháo.

- Tháo hỏi: Sao chủ ngươi không cống nạp mấy năm nay?
- Tùng nói: Vì giắc cướp ngăn trở không thể triều cống
- Tháo mắng: Ta đã quét sạch cả trung nguyên, còn trộm giặc nào nữa?
- Tùng nói: Bắc có Trương Lỗ, Nam có Tôn Quyền, Tây có Lưu Bị, còn đến mấy mươi vạn trộm cướp mặc giáp cầm binh thì sao gọi là Thái Bình?
Tháo tức lắm. Hôm sau đưa ra duyệt binh thị uy chỉ mặt Tùng nói:
- Nhà ngươi ở đất Thục đã bao giờ thấy cảnh binh hùng tướng mạnh như này chưa?
- Tùng nói: Nước Thục tôi chỉ cốt lấy nhân nghĩa trị người, chớ không thấy binh đao như thế bao giờ.
Tháo tái mặt mắng: Ta coi đồ chuột chết trong thiên hạ như cỏ rác cả thôi. Quân ta đến đâu, dẹp phải tan, đánh phải vỡ, thuận với ta thì sống, trái với ta thì chết, ngươi có biết không?
- Tùng cười nói:
Thừa tướng đưa quân đến đâu, đánh là thắng, lấy là được. Tùng này đều đã biết. Xưa dẹp Lã Bố ở Bộc Dương, đánh Trương Tú ở Uyển Thành, trận Xích Bích gặp Chu Du, đường Hoa Dung gặp Quan Vũ, cắt râu quẳng áo ở Đồng Quan, cướp thuyền tránh tên ở Vị Thuỷ. Đó đều là thiên hạ vô địch cả!
____________

Chao ôi, ngày xưa người ta như thế mà bây giờ có những người thật không biết thẹn thùng là gì giữa chốn triều đường mà buông lời ca tụng như cảnh đám Hoa Hâm, Trần Lâm tâng bốc Tháo lên hàng Y Doãn, Chu Công thì thật đáng hổ thẹn.

Nhưng cũng là ngày xưa Gia cát Võ hầu cũng mắng chết Tư đồ Vương Lãng vì tội đớn hèn xiểm nỉnh rụt cổ khom lưng. Vậy ra thời nào cũng có những kẻ chỉ biết nịnh bợ để được thăng quan tiếm chức.

Than ôi! đến hàng Tam Công mà còn có những kẻ như thế thì giáo sư tiến sĩ buông lời nịnh hót để cầu xin bát cơm thừa manh áo cũ kể có gì là lạ.



Thứ Tư, 17 tháng 3, 2021

Báo thù em, tiên chủ bói bài tây

 

 

Nhắc lại, Tiên chủ vì báo thù cho hai em mà khơi 70 vạn quân nghiêng nước tiến vào đất Ngô. Các quan tâu Tiên chủ nên mời ẩn sĩ họ Lý tên Ý về xem việc hay dở như nào. Tiên chủ ưng thuận cho người đi mời hai ba lần Ý mới chịu đến.

Tiên chủ trông thấy người ấy đầu bạc phơ phơ mà mặt mũi còn trẻ, mắt biếc con ngươi vuông, sáng quắc như mặt kính, hình thù gầy gò như cây bách cổ thụ, tiên chủ biết là người lạ, tiếp đãi tử tế. Tiên chủ nói:
- Trẫm cùng với Quan, Trương hai em, kết nghĩa sống chết hơn ba mươi năm rồi. Nay chẳng may hai em bị hại, trẫm thân cầm đại quân, đi đánh báo thù, chưa biết hay dở làm sao. Nghe tiên ông thông hiểu huyền cơ của tạo hóa, xin bảo cho biết trước thì hay lắm.
Lý Ý đáp:
- Đó là số trời, lão phu biết sao được!
Tiên chủ cố hỏi gặng hai ba lần, Lý Ý xin giấy bút, viết lên đấy số đếm từ nhất đến thập, rồi viết lên đấy thêm vài kí hiệu rất lạ. Hình thì như mũi giáo, hình thì như cái chuông, hình thì như câu liêm, hình thì như họa kích, màu sắc đen đỏ đủ cả. Tổng năm mươi hai tờ. Vẽ xong chia cho Tiên chủ chín tờ, chia cho 2 quan tòng sự Trần Trấn, Mã Lương mỗi người cũng chín tờ. Còn mình thì giữ mười tờ. Lại để sấp giấy còn lại ở giữa nhà rồi tâu Tiên Chủ:

- Mời bệ hạ xuống sới lão phu sẽ chỉ cho Bệ Hạ cách nhìn được tiên cơ mà không cần lão phu phải nói.

Tiên chủ thấy làm lạ cùng Mã Lương, Trần Trấn ngồi xuống cả.

Chơi được một lúc thì Tiên chủ với Mã, Trần bị thua cháy túi, không còn cái gì còn Ý thì cúi đầu viết chữ “Bạch” rồi đứng dậy đi ra.

Tiên chủ thấy thế không bằng lòng nói với chúng tướng:

- Lão này dễ thường chê ta trắng tay sao? Đúng là kẻ điên không biết gì.

Thế rồi sai người lấy lửa đem đốt hết mấy tờ giấy ấy đi. Bọn tướng sĩ cấp dưới trước khi đốt đã kịp lưu một bản rồi nhớ cách sử dụng của Lý Ý trong trướng lại sáng tạo thêm nhiều cách sử dụng khác nhưng phổ biến nhất vẫn là cách “nhìn được tiên cơ” do Lý Ý đã sáng tạo ra. Dân Thục sau này gọi là: Tá lả.

 

Thứ Tư, 15 tháng 7, 2020

Tony buổi sáng đã bốc phét và bị bóc phốt như thế nào?

Tony và đồng bọn

Vẫn cứ có một mồi thù truyền cmn kiếp với Tony khi cha già này xưng dượng với cả thiên hạ. Bốc phét chém gió thành idol của cả một thế hệ. Tuy rằng blog đã mốc meo nhưng nhất định phải lưu lại những bài viết liên quan đến "dượng" Tony. Chẳng biết bao giờ thì bị nghiệp quật chết cha cái lũ gian ác.
Lại nhớ, có vị đại bểu cuốc hội Nguyễn Thị Xuân Thu còn trích dẫn cái câu ngớ ngẩn của mấy con giời thẩm du tinh thần gán cho Nelson Mandela tổng thống Nam Phi trên mạng rồi công khai trước quốc hội. Cái gì mà phá hủy quốc gia chỉ cần phá hủy hệ thống giáo dục của một quốc gia là quốc gia đó sụp đổ. 
Không thể chấp nhận cho sự giả dối mạo danh cho các điều tích cực. Anh Tháo còn được kính trọng hơn vạn lần cái đám Nhạc Bất Quần. 

_____________________
Tony Buổi Sáng có lẽ chẳng lạ lùng gì đối với các bạn rồi. Thậm chí TNBS còn là "idol" của nhiều bạn trẻ muốn khởi nghiệp nữa. Nhưng cách đây vài ngày, anh Nguyễn Quốc Vương bốc phốt chuyện TNBS chém gió về nước Nhật (còn Nhật này có phải Nhật Bản chúng ta biết không thì không ai biết). Thôi thì đọc tiếp phốt bên dưới, hơi dài 📷:v
_______________
TNBS LẠI VIẾT SAI SỰ THẬT!
Tối qua lúc sắp đi ngủ thì một người bạn là giáo viên ở miền Trung gửi cho tôi bài này và hỏi “Em xem có thật hay không?”. (Bài viết gốc của TNBS đã sủi như chưa hề tồn tại)
Mới nhìn tác giả bài viết tôi đã giật mình!
TNBS (còn viết là Tony Buổi sáng) chính là tác giả tôi đã ít nhất hai lần phê bình về chuyện viết sai sự thật một cách có chủ ý. Tất nhiên vì tác giả ẩn danh nên ở đây chỉ nói đến người là chủ thể viết ra bài viết nói trên và các bài viết khác mà không nhằm vào một cá nhân cụ thể nào mà có thể bạn đọc có thể biết hoặc nghĩ tới. Họ có thể là nhiều người hoặc một nhóm.
Thứ nhất là TNBS đã viết rằng ở nước Nhật có môn “Đức Dục” (Social Studies) dạy người ta tất tần tật mọi thứ về nhân cách, đạo đức khiến cho người Nhật tốt, có đạo đức, nước Nhật hùng mạnh. Sau đó anh/chị ta dẫn ra một loạt nội dung không hề có trong chương trình môn “Social Studies” ở Nhật. Thực chất ở Nhật có môn học Social Studies thường được dịch là môn Xã hội hoặc Nghiên cứu xã hội. Đây là môn học được đưa vào Nhật năm 1947 và tồn tại đến nay dù có thay đổi ít nhiều. Nó dạy cho học sinh về “kinh nghiệm xã hội” và “Đời sống xã hội” cùng các kĩ năng, phẩm chất cần có để trở thành Người công dân dân chủ (dựa trên ba trụ cột của Hiến Pháp). Giáo dục đạo đức ở Nhật là chủ đề nhạy cảm với cả nhà nước và người dân, đặc biệt là giới giáo dục. Vì vậy sau 1945, sau khi môn Tu thân bị đình chỉ vĩnh viễn, giáo dục đạo đức chính thức được khởi động như một môn học từ năm học 2017-2018 dưới cái tên “Đạo đức-Môn giáo khoa đặc biệt”. Tôi đã từng dịch toàn bộ chương trình phổ thông phần liên quan đến đạo đức cho một Viện nghiên cứu ở Việt Nam. Rất tiếc khi đó tôi không để ý đến điều khoản quy định tôi không được sử dụng, công bố bản dịch tiếng Việt nên giờ đây tôi không thể đưa lên để các bạn thấy TNBS đã bịa đặt như thế nào.
Thứ hai TNBS đã bịa ra một huyền thoại là “Hàn Quốc copy sách giáo khoa của Nhật nên Hàn Quốc trở nên hùng mạnh”. Cả TNBS và những người ủng hộ thông tin này đều không đưa ra bất cứ bằng chứng nào đáng tin. Trong khi đó, tôi đã rà soát rất nhiều tài liệu của Nhật và không tìm thấy một dấu vết nào. Theo logic thông thường, chỉ một ca sĩ Hàn mặc áo có cờ Nhật đã bị chỉ trích dữ dội thì khó lòng lấy đâu ra có nội các nào ở Hàn Quốc dám liều lĩnh làm việc ngớ ngẩn trên mà có muốn cũng không thể nào làm được. Đó là không tưởng. Trừ phi TNBS đã coi việc Hàn Quốc (khi đó là Triều Tiên) sử dụng SGK Nhật Bản trong thời bị Nhật biến làm thuộc địa. Nếu như vậy thì thật…khủng khiếp.
Trở lại bài viết dưới đây (tôi sẽ post bài đó trong phần comment). Chúng ta thấy TNBS đã xuyên tạc và bịa đặt ra nhiều sự thật về nước Nhật. Để khỏi mắt thời gian tôi liệt kê luôn.
1. TNBS viết: “Ở Nhật có hai loại sách, một là sách dành cho giới tinh hoa và sách thị trường. Sách thị trường thì công ty tự phát hành thoải mái, còn sách dành cho tinh hoa thì thông qua hội đồng duyệt sách rất nghiêm ngặt. Các sách dành cho tinh hoa sẽ được đưa vào hệ thống thư viện các trường và đem ra thảo luận trong xã hội rộng rãi, trong học đường và lưu trữ cho thế hệ sau...Do vậy, công tác biên tập và kiểm duyệt sách dành cho giới tinh hoa rất kỹ. Không phải vì bất cứ cái kỵ huý nào, mà họ kiểm duyệt để kiên quyết không để lọt những tư tưởng nhỏ bé vào sách. Tuyệt đối không để loan tuyền tư tưởng an phận, ổn định, chắc ăn, nhàn hạ, hưởng thụ cá nhân,....cho dân chúng, cho xã hội, làm thụt lùi dân tộc.”
Bịa đặt!
Ở Nhật không có sự phân định rạch ròi hai loại sách trên. “Sách thị trường” là một khái niệm người Việt hay dùng “sách tinh hoa” cũng tương tự. Ở Nhật, nếu muốn phân loại sách theo đối tượng một cách tương đối theo đối tượng người ta phân chia làm “Senmonsho” (sách chuyên môn chủ yếu hướng đến giới làm chuyên môn) và “Ippansho” hay “Shihansho” (sách dành cho đại chúng hay người bình thường). Tuy nhiên cách phân định này là tương đối vì có nhiều sách dùng cho cả hai giới và nhiều cuốn rất khó phân định.
TNBS nói “Sách thị trường thì công ty tự phát hành thoải mái, còn sách dành cho tinh hoa thì thông qua hội đồng duyệt sách rất nghiêm ngặt” là dựa vào đâu khi ở Nhật xuất bản thuần túy là công việc của tư nhân dựa trên Hiến pháp và luật pháp. Viết như TNBS người ta dễ nghĩ rằng ở Nhật có một hội đồng duyệt sách “tinh hoa” quốc gia nào đó để duyệt bản thảo mới cho xuất bản.
Làm gì có!
Sách chuyên môn hay sách đại chúng là công việc của tác giả và NXB. Những sách có hàm lượng chuyên môn cao thì NXB sẽ có hội đồng biên tập của họ hoặc mời các nhà khoa học có uy tín thẩm định. Nó hoàn toàn là công việc của NXb không có cơ quan nào của quốc gia can thiệp hay làm thay. Xuất bản phẩm không cần xin phép và có giấy phép!
Và lưu ý điều này. Ở Nhật Bản từ sau 1949 hoàn toàn không có LUẬT XUẤT BẢN. Các hoạt động xuất bản bị điều chỉnh bởi các luật khác như Luật về sở hữu trí tuệ, Luật về văn hóa phẩm có hại cho thanh thiếu niên. Thời Minh Trị vốn có luật xuất bản, được sửa đổi dưới thời Showa nhưng sau đó đến 1949 bị đình chỉ.
“Do vậy, công tác biên tập và kiểm duyệt sách dành cho giới tinh hoa rất kỹ. Không phải vì bất cứ cái kỵ huý nào, mà họ kiểm duyệt để kiên quyết không để lọt những tư tưởng nhỏ bé vào sách. Tuyệt đối không để loan tuyền tư tưởng an phận, ổn định, chắc ăn, nhàn hạ, hưởng thụ cá nhân,....cho dân chúng, cho xã hội, làm thụt lùi dân tộc.”.
TNBS viết liều vì ở Nhật cả trong Hiến pháp 1946, các bộ luật và thực tế không có “Kiểm duyệt” như TNBS nghĩ và viết. Cho dù chính phủ Nhật Bản có tiến hành kiểm duyệt tinh vi đối với SGK (chế độ kiểm định SGK) nhưng về cơ bản ở Nhật ai cũng có thể viết sách, xuất bản sách nhất là sách cho người lớn. Tự xuất bản ở Nhật rất phát triển. Mọi đề tài, chủ đề nên sẽ không có chuyện “không để lọt những tư tưởng nhỏ bé vào sách”. Thế nào là “tư tưởng nhỏ bé?”, người xét duyệt lấy gì đảm bảo cái họ cho qua kiểm duyệt là “lớn lao”? Chỗ này TNBS đã viết tùy tiện và suy diễn không dựa trên thực tế của Nhật Bản.
2. TNBS viết “Trong nhóm sách tinh hoa này, sách ví dụ về nghệ thuật, thì phải là người có thành tựu, người phải có danh có phận, có giải thưởng quốc tế hoặc từng ở đỉnh cao về môn nghệ thuật đó viết. Sách về tôn giáo, thì phải là bậc cao sư trong tôn giáo đó mới có quyền ý kiến, chứ người tầm tầm hay còn nhỏ tuổi mà đem đi bàn luận chuyện đạo trời thì không chuẩn xác. Sách về kinh doanh kinh tế thì hoặc là do các giáo sư kinh tế viết sau vài chục năm nghiên cứu, hoặc do các chủ doanh nghiệp rất lớn, sau khi về hưu sẽ được yêu cầu viết lại 1 cuốn sách để cho đời sau, ví dụ ông chủ Honda hay Toyota....Còn người mà không có thành tựu gì về kinh tế mà viết về kinh tế, họ sẽ không duyệt vì tư tưởng đó rất sai, họ sai mới không có thành tựu, nếu loan truyền tư tưởng đó sẽ ảnh hưởng đến người khác, mang tội với thế hệ sau. Sách của những tác giả trẻ bàn về văn chương thơ phú thì OK, nhưng nói về hướng nghiệp khuyên răn, họ sẽ không cho xuất bản vì giới trẻ đang trong quá trình nhận thức chuyển đổi, nay nghĩ thế này mai thế khác, chưa đi nhiều, chưa va vấp nhiều, chưa làm gì lớn, việc khuyên người khác là rất nguy hiểm. Các diễn giả cứ "sinh đẻ sồn sồn" 1 năm ra mấy cuốn sẽ không được đưa vào nhóm sách tinh hoa vì bản thân diễn giả đó không có thành tựu gì lớn đủ để loan truyền tư tưởng đó. Diễn giả là người nói lại những tư tưởng lớn của những nhân vật vĩ đại ra dân chúng chứ không được phép nói tư tưởng cá nhân của mình, vì với họ, "cứ không có thành tựu lớn thì không được đem cái cá nhân ra nói, vì chẳng giúp ích gì cho người khác".
Đoạn này cũng viết lấy được và suy diễn tùy tiện!
Ở Nhật Bản ai cũng có quyền viết và thực tế là họ có thể viết bất cứ điều gì cho dù thân phận thế nào. Chuyện căn cứ vào thành tựu trước đó hay bằng cấp, thân phận để phân cấp viết gì như TNBS viết như trên là ngớ ngẩn.
Chắc TNBS không đọc được sách Nhật nên không biết có rất nhiều cuốn “tinh hoa” hay sách có ảnh hưởng lớn của Nhật là do các tác giả Nhật học rât thấp (tức là bỏ học sớm) hoặc không có danh phận (là người bình thường hoặc thậm chí từng là tội phạm hoặc bị gạt ra ngoài lề xã hội viết). Ví dụ như gần đây tác phẩm “Chuyến tàu khổ hành” được trao giải thưởng lớn là tác phẩm được viết ra của một người từng sống trong cuộc sống đầy sa đọa, thất bại và dung tục.
Có vô vàn ví dụ khác như vậy.
TNBS viết thật hài hước rằng “....Còn người mà không có thành tựu gì về kinh tế mà viết về kinh tế, họ sẽ không duyệt vì tư tưởng đó rất sai, họ sai mới không có thành tựu, nếu loan truyền tư tưởng đó sẽ ảnh hưởng đến người khác, mang tội với thế hệ sau”.
Đọc đến đây tôi phải dừng lại mỉm cười hồi lâu.
3. TNBS viết “Với họ, thi đấu bóng đá là mục tiêu vô địch, mục tiêu vào chơi World Cup với các cường quốc chứ không phải cọ xát với đấu trường quốc gia. Kinh tế, văn hoá, nghệ thuật,.....đều phải ở tầm thế giới. Với mỗi cá nhân, ai cũng phải có ước mơ làm lớn, chứ không có vẻ đẹp của người về nhì, cũng chẳng có vẻ đẹp nào của sự về chót. Nếu cổ vũ sự về nhì về chót, thì xã hội chẳng thể tiến bộ được. Doanh nghiệp một khi thành lập, thì phải vươn đến tầm toàn cầu, cổ phần hoá để IPO cho cả thế giới tham gia vào làm chứ không phải "chỉ kiếm đủ ăn, nhiêu đó được rồi". Học sinh thì gần như bắt buộc đọc sách về những nhân vật nổi tiếng thế giới để rút cái hay/dở của họ mà áp dụng vào bản thân, như Alexandre Đại Đế, Thành Cát Tư Hãn, Napoleon, Columbus, Pasteur, ....Ai chọn nghề nghiệp nào cũng phải có mục tiêu trở thành xuất sắc trong lĩnh vực đó để có thể "đã mang tiếng ở trong trời đất, phải có danh gì với núi sông". Trăm người đọc, 1 người làm theo được cũng là phúc lớn cho dân tộc rồi.”
Ở đây TNBS chủ yếu hô khẩu hiệu và viết lộn xộn. Không cần bình luận gì thêm.
Phản biện hay chỉ trích một người (hoặc một nhóm) có fanpage đến cả hơn triệu người theo dõi, có sách xuất bản bán hàng chục vạn bản là một điều dại dột vì người phản biện ở ngoài sáng.
Số lượng người theo dõi lớn nói lên rằng người viết có tài viết nhất định và rất giỏi trong các kĩ thuật dẫn dắt, đánh vào cảm xúc người đọc.
Là người viết, cũng là người đọc, tôi chỉ trích TNBS nhưng không kêu gọi đánh sập trang hay báo cáo phường hay cấm TNBS viết như nhiều người đã làm.
Tôi cũng tôn trọng quyền tự do đọc TNBS hay không của các bạn hoặc giá trị mà TNBS đã mang lại cho nhiều bạn.
Tuy nhiên, đối với tôi, việc cố ý bịa đặt ra các thông tin không có thực rồi trộn thật giả lẫn lộn để dẫn dắt người đọc là việc làm trái với đạo đức thông thường của người viết. Việc dựa trên các thông tin có thật, sau đó bình luận, đánh giá theo quan điểm, giá trị quan của bản thân người viết lại là chuyện khác. Nó ở một cấp độ khác của nghề viết.
Tôi mong các bạn nếu đã đọc TNBS thì nên đọc thêm các tác giả-dịch giả dưới đây để hiểu thêm về Nhật Bản và có thêm cảm hứng.
1. Dịch giả Nguyễn Đỗ An Nhiên (người đã dịch rất nhiều tác phẩm Nhật ngữ sang tiếng Việt như : Ác ý, Những người Nhật vị tha, Một mùa thơ dại, Đời du nữ, Vương đạo-con đường thành công bằng sự tử tế…)
2. TS. Nguyễn Lương Hải Khôi (người đã có tiểu luận bình về “Thoát Á luận” của Fukuzawa Yukichi, Vũ Dạ Đàm…)
3. PGS. TS Phạm Thu Giang (người đang dạy ở đại học, đã dịch và viết rất nhiều về Nhật Bản. Các bạn có thể tìm đọc các tác phẩm chị dịch như “Phúc ông tự truyện”-tự truyện của Fukuzawa Yukichi, “Mạn đàm nhân sinh”-những lời cuối cùng của người sáng lập tập đoàn Panasonic, Lịch sử tôn giáo Nhật Bản…)
4. TS Đào Thu Vân (người đã viết nhiều bài báo về lịch sử Nhật Bản, nghiên cứu về lịch sử VN và Nhật Bản cận-hiện đại)
5. Thầy Nhật Chiêu (không rõ thầy dùng FB hay không)
6. Chị Thu Hương (NCS) đang nghiên cứu về giáo dục đạo đức tại Nhật Bản. 
7. Anh Trịnh Tuấn người có tìm hiểu khá kĩ xuất bản ở Nhật và đọc báo cáo xuất bản của Nhật đều đặn.
Xin phép được tag các anh chị, thầy cô trên và một số anh chị em đã và đang học tập, sinh sống, nghiên cứu về Nhật Bản.
P.s. Ở Nhật sách được xuất bản từ thượng vàng tới hạ cám. Từ sách chỉ dám đọc một mình và chỉ được đọc một mình trong phòng ngủ tới sách chỉ dành cho một cộng đồng nhỏ. Ai cũng có thể in sách. Trong các trường đại học có vô số sinh viên tự xuất bản tác phẩm của mình đem bán cho bạn bè để hi vọng đổi đời, làm nên nghiệp lớn. Những sách "có hại cho thanh thiếu niên" (liên quan đến tính dục và bạo lực) sẽ bị kê vào danh sách theo luật và bị giám sát không gian bày bán, đối tượng bán, không được đưa vào thư viện trường học....
Về cơ bản, ai có tài có khả năng trở thành vĩ nhân chỉ sau một đêm.
Nguồn: https://www.facebook.com/permalink.php?story_fbid=1153664218345651&id=100011062518050 

Thứ Năm, 14 tháng 5, 2020

Tháo còng lưng mượn đầu Vương Hậu

   Tam quốc dã sử bổ di phần 50

Nhắc lại Tháo mượn chiếu Thiên Tử đi đánh Viên Thuật. Thuật thấy thanh thế quân Tháo to quá bèn đóng cửa không ra giao chiến đợi quân Tháo hết lương sinh biến. Tháo đốc quân đánh hơn tháng lương ăn gần hết liền đưa thưa sang vay Tôn Sách được mười vạn hộc lương. Quan coi lương là Vương Hậu thấy ít quá không đủ phát cho quân, vào bẩm với Tháo, hỏi xem nên làm thế nào?
Tháo nói:
    - Đem hộc nhỏ mà phát cho chúng nó, tạm cấp cứu lấy một lúc.
Hậu hỏi:
    - Thế ngộ quân sĩ kêu ca thì nói thế nào?
Tháo nói:
    - Ta đã có chống lưng rồi thì lo gì. Vả lại trong thời đại rối ren này, ai cũng gù cả, mình thẳng lưng thì thành khuyết tật. Đến lúc ấy,
Vương hậu vâng lệnh lui ra.
Tháo cho người đi dò các trại, chỗ nào cũng thấy quân ta thán rằng: Thừa tướng đánh lừa quân.
Tháo thấy vậy mật cho người ra đòi Vương Hậu vào bảo rằng:
    - Này ta muốn mượn ngươi một cái, để dẹp yên lòng dân, người đừng nên tiếc.
Hậu hỏi:
    - Thừa tướng muốn dùng cái gì?
Tháo nói

 - Ta muốn mượn cái đầu ngươi để dẹp yên lòng quân.
Hậu thất kinh, kêu oan. Tháo lại nói:
    - Ta cũng biết người không có tội nhưng người cứ nhận tội đi không thì lòng quân sinh biến. Sau này người chết rồi còn lại vợ con và tất cả mọi thứ ở đây ta sẽ lo liệu.
Vương Hậu muốn nói nữa, nhưng Tháo đã gọi ngay đao phủ vào lôi Hậu ra ngoài cửa chém rồi bêu đầu lên một cái sào dài, yết thị rằng: "Vương Hậu cố tình làm đấu nhỏ, để ăn cắp lương vua, nay chiếu quân pháp trị tội".
Thật là:
Lưng gù lưng thẳng lưng cong
Cứ dính lưng Tháo là xong một đời.

Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2019

Tháo Liêm sỉ đến thế là cùng


Năm Kiến An thứ 15, đài đồng tước xây xong Tháo liền tổ chức yến ẩm ăn mừng. Bọn Vương Sán, Trần Lâm mỗi người hiến một bài thơ, bài nào cũng ca ngợi công đức Tào Tháo như trời biển, xứng đáng lên ngôi cao. Tháo xem từng bài, rồi cười mà nói rằng:
Các ông văn hay, khen ta khi quá lời. Ta vốn là người ngu lậu, khi trước cũng may mà được phong chức hiếu liêm. Rồi gặp thời loạn lạc giặc giã triều đình lại bắt ta làm thừa tướng. Ta vốn chẳng có tài đức gì mà ở ngôi quyền cao chức trọng như thế nên nhiều kẻ rèm pha cho ta sớm muộn cũng có bụng kia khác, thật là lầm lớn. Ta nào có muốn làm thừa tướng, nhiều lúc ta muốn thể hiện TA LÀ NGƯỜI CÓ LIÊM SỈ MUỐN TỪ CHỨC MÀ PHÁP LUẬT KHÔNG CHO PHÉP đấy thôi. Cái trung thành của pháp luật là vậy, pháp quyền nhà Hán xưa nay vẫn thế. Các ông thì được được làm cái pháp luật không cấm, còn ta chỉ được làm những điều pháp luật quy định. Mà luật thì không cho ta được phép thôi chức thừa tướng. Ấy nên ta cứ phải làm mãi đấy thôi. Chắc các ông không ai biết nỗi lòng cho ta!
Các quan nghe thấy thế ai cũng sụt sùi rồi cùng đứng dậy, lạy mà nói rằng:
- Dẫu Y Doãn, Chu Công ngày xưa cũng không có nhiều liêm sỉ bằng thừa tướng.
Tháo cười ha hả rồi sai tả hữu đem bút đến định làm bài thơ vịnh đài đồng tước thì bỗng có tin báo:
- Đoàn đi sứ sang Đông Ngô đầy liêm sỉ của ta bị phát hiện có 9 kẻ đi nhờ rồi ở lại luôn từ đó đến giờ vừa bị Tôn Quyền phát hiện trục xuất hết về nước. Giờ họ cho Hoa Hâm sang trách hỏi.
Tháo nghe thế bực mình nói:
Thế này còn đâu liêm sỉ nữa. Lần sau Dứt khoát không cho đi nhờ đoàn đi sứ nữa.
Trình Dục nói:
- Hoa Hâm đến đâu trách hỏi thì ta trả lời thế nào?
Tháo nói:
- Cứ nói với Hoa Hâm chúng ta đi nhờ là để TẠO PHÚC cho dân chúng.
Chúng tướng nghe đến đây đều vui mừng ca ngợi ân đức của Tháo:
- Dẫu Khổng Mạnh đức còn mỏng hơn thừa tướng
....

Thứ Tư, 23 tháng 10, 2019

Thành Hạ Bì mất nước, mạng Lã Bố lâm nguy


Tam quốc dã sử phần 48

Nhắc lại Tháo đánh mãi Hạ Bì không phá được, đám Tuân Úc, Quách Gia hiến kế khơi sông Nghi sống Tứ cho nước chảy vào thành. Tháo mừng lắm liền cho quân đi đào, lên gò cao thấy cả thành Hạ Bì ngập cả chỉ còn mỗi cửa đông. Quân sĩ vào báo Bố nói:
- Ta có ngựa Xích Thố, bơi dưới nước như đi trên cạn, có việc gì mà lo?
Nói xong lại cùng thê thiếp say sưa suốt ngày.

Được thêm thời gian, chúng tướng lại vào báo trong thành nước ngập hết cả ao hồ, nước sạch chẳng có mà dùng, quân lính dân chúng nhiều nhà dùng nước bẩn bị bệnh kiết lị rất nhiếu. Bố nói
- Ô nhiễm nước sạch lần này, có thể nói là phản ứng rất nhanh, đáp ứng sự mong mỏi, kỳ vọng của người dân. Ta khen ngợi.

Nói xong lại vào uống rượu với tì thiếp. Nhân một hôm hết rượu, sai quân lính xuống nhà bếp đem rượu lên thì chợt nhớ. Nấu rượu tốn nhiều nước sạch bèn ra lệnh

- Hễ ai  uống rượu nấu rượu đều đem chém.

Hầu Thành dâng rượu

 Một bữa, Hầu Thành bắt được kẻ gian trộm ngựa định làm mấy vò rượu cùng anh em uống mừng công, khi ấy do Tháo phá đê sông Nghi Tứ khiến lũ lụt tràn về đúng quy trình, Sợ phạm lệnh, Hầu Thành đem 1 bình rượu ngon đến dâng Bố. Bố Đùng đùng nổi giận quát:

- dân chúng binh lính trong thành không có nước sạch để dùng mà mày dám dùng nấu rượu à? đến tao CŨNG ĂN NƯỚC BẨN BA NGÀY đây này.

Nói xong thét võ sĩ lôi thành ra ngoài thành chém. Bọn Tống Hiến, Ngụy Tục và các tướng cùng vào van xin cho Thành. Bố nói:
- Cố ý trái lệnh, lẽ ra phải chém, nay nể các tướng hãy đánh nó một trăm roi.

Tối hôm đó Tốn Hiến, Nguỵ Tục đến thăm Thành nói:

- Thắng Lã Bố nó ở lầu cao, uống nước sạch căng da bụng mà dám nói nó uống nước bẩn ba ngày nay. Nó mà uống nước bẩn thật thì phải bị đi ỉa kiết lị chứ sao trơn lông đỏ da như sáng nay?!
Cái loại trơ trẽn như nó e rằng có ngày nó cho anh em ta chết ko có đất chôn.
Hiến nói:
- Hay là ta tìm cách trói nó lại rồi nộp về hàng Tào Công.
Hầu Thành nói:
- Lã Bố dung mãnh 1 phần cũng nhờ có ngựa xích thố và cây họa kích. Nay tôi sẽ trộm con ngựa của nó rồi hàng Tào công trước.
Ba người bàn định xong thì ai về nhà nấy, tối hôm đấy Hầu Thành lẻn vào trộm ngựa xích thố của Bố, Ngụy Tục mở cửa cho ra rồi lại tảng lờ đuổi theo không kịp.

Thành đem ngựa sang trại Tào rồi thuật tình hình, Tháo mừng lắm, hôm sau cho quân gấp rút đánh thành. Mới mờ sáng Bố đang ngủ nghe tiếng hò reo dậy đất liền cầm kích đi tra xét trách mắng Ngụy Tục để Hầu Thành chạy thoát lại làm mất con ngựa quý, Tục nói:
- Có mỗi con ngựa thôi, tướng quân đừng làm quá nên thế!
 Bố cả giận định đem Tục hỏi tội thì quân Tào phía dưới hò hét xông lên khiến Bố phải thân ra chống giữ đến trưa quân Tào mới chịu lui binh.
Lã Bố lên lầu tạm nghỉ ở trên tràng kỷ không ngờ ngủ quên mất. Tống Hiến đuổi tả hữu ra, trước hết ăn trộm cây họa kích, rồi gọi Ngụy Tục vào cùng ra tay lấy thừng chão trói Lã Bố thật chặt.
Bố khỏe thế nhưng suốt cả sáng vất vả giờ lại bị bất ngờ nên bị bọn Ngụy Tục, Tốn Hiến trói tròn lại rồi mở cửa đầu hàng Tào

Tháo cùng Lưu Bị đem quân vào trong thành yết bản an dân rồi đem Bố và bộ thuộc vào xét hỏi. Bố nhìn thấy bọn Hầu Thành, Tốn Hiến, Ngụy Tục thì nói:
Tao đãi chúng mày không bạc sao chúng mày phải tao?
Chưa biết bọn Hầu Thành sẽ nói thế nào xin xem hồi sau sẽ rõ...

Mà thôi khỏi cần hồi sau, viết tiếp luôn
Thành nói:
- Mày nói dối trắng trợn, không biết liêm sỉ chỉ biết sướng cùng vợ con mà không biết nỗi khổ của chúng tướng khi chịu cảnh thiếu nước sạch suốt mấy tháng qua sao lại bảo không bạc?
Bố nín nặng câm mồm lại