Hiển thị các bài đăng có nhãn Ôn cố tri tân. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ôn cố tri tân. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 31 tháng 3, 2021

Ngẫm xưa bàn nay


 Lại ngẫm đất Thục xưa có Trương Tùng sang tận Hứa Xương chửi xéo Tháo trước ba quân mà không sợ gì Tháo.

- Tháo hỏi: Sao chủ ngươi không cống nạp mấy năm nay?
- Tùng nói: Vì giắc cướp ngăn trở không thể triều cống
- Tháo mắng: Ta đã quét sạch cả trung nguyên, còn trộm giặc nào nữa?
- Tùng nói: Bắc có Trương Lỗ, Nam có Tôn Quyền, Tây có Lưu Bị, còn đến mấy mươi vạn trộm cướp mặc giáp cầm binh thì sao gọi là Thái Bình?
Tháo tức lắm. Hôm sau đưa ra duyệt binh thị uy chỉ mặt Tùng nói:
- Nhà ngươi ở đất Thục đã bao giờ thấy cảnh binh hùng tướng mạnh như này chưa?
- Tùng nói: Nước Thục tôi chỉ cốt lấy nhân nghĩa trị người, chớ không thấy binh đao như thế bao giờ.
Tháo tái mặt mắng: Ta coi đồ chuột chết trong thiên hạ như cỏ rác cả thôi. Quân ta đến đâu, dẹp phải tan, đánh phải vỡ, thuận với ta thì sống, trái với ta thì chết, ngươi có biết không?
- Tùng cười nói:
Thừa tướng đưa quân đến đâu, đánh là thắng, lấy là được. Tùng này đều đã biết. Xưa dẹp Lã Bố ở Bộc Dương, đánh Trương Tú ở Uyển Thành, trận Xích Bích gặp Chu Du, đường Hoa Dung gặp Quan Vũ, cắt râu quẳng áo ở Đồng Quan, cướp thuyền tránh tên ở Vị Thuỷ. Đó đều là thiên hạ vô địch cả!
____________

Chao ôi, ngày xưa người ta như thế mà bây giờ có những người thật không biết thẹn thùng là gì giữa chốn triều đường mà buông lời ca tụng như cảnh đám Hoa Hâm, Trần Lâm tâng bốc Tháo lên hàng Y Doãn, Chu Công thì thật đáng hổ thẹn.

Nhưng cũng là ngày xưa Gia cát Võ hầu cũng mắng chết Tư đồ Vương Lãng vì tội đớn hèn xiểm nỉnh rụt cổ khom lưng. Vậy ra thời nào cũng có những kẻ chỉ biết nịnh bợ để được thăng quan tiếm chức.

Than ôi! đến hàng Tam Công mà còn có những kẻ như thế thì giáo sư tiến sĩ buông lời nịnh hót để cầu xin bát cơm thừa manh áo cũ kể có gì là lạ.



Thứ Bảy, 21 tháng 7, 2018

Harry Potter và chiếc mũ Phù thủy




HARRY POTTER VÀ CHIẾC MŨ PHÙ THỦY

Lại nói Harry Potter sau thoát khỏi đòn thù của chúa tể Voldermort, để tránh bị trả thù tiếp, Dumbledore, Minerva McGonagall bàn với nhau đem giấu vào một nhà một người bà con của Harry vốn là dân Muggle.
Mười một năm sau, nhận thấy cần phải để Harry Potter nhập học ở một cơ sở đào tạo phù thủy chứ không thể học mãi trong hệ thống giáo dục của dân Muggle, Dumbledore mới họp bộ hạ lại và nói:
- Chúng ta cần phải cho Harry đi học ở trường đào tạo phù thủy
McGonagall nói:
- Vậy ta cho thằng bé học ở trường Hogwarts
Dumbledore nói:
- Được, ta sẽ để thằng bé học ở đó. Ngặt nỗi giờ việc tuyển sinh đầu vào rất khó khăn. Harry bao lâu nay chưa từng được học chút kiến thức phép thuật nào, không có hồ sơ học tập các năm học trước đó, sao có thể đủ điều kiện để thi vào Hogwarts?
Nguyên Dumbledore sau mười mấy năm lỗ lực phấn đấu không ngừng nghỉ đã leo lên được chức hiệu trưởng trường Hogwart nhưng bấy lâu nay, Dum không được tự chủ trong việc tuyển sinh đầu vào, tất cả đều do Bộ Phép thuật chủ trì, việc này quả có chút khó khăn.
Nagall nói:
- Bao lâu nay dân chúng thấy cách tổ chức thi cử của Bộ Phép thuật bộc lộ nhiều điểm lãng phí, tốn kém cho cả nước, lại không phù hợp với thời đại mới. Phải thi liền một lúc 2 kì thi tốt nghiệp và tuyển sinh đầu vào trong vòng 1 tháng sẽ gây nhiều áp lực cho thí sinh. Lại nữa, việc thi sinh di chuyển tập trung về một nơi gây ra gánh nặng chi phí cho nhiều gia đình, gây mất trật tự trị an, tạo áp lực quản lý cho các cấp các ngành ở những nơi dân chúng đưa con cháu đến thi tuyển. Việc coi nặng hồ sơ bậc sơ cấp cũng không còn phù hợp với tình hình mới. Nay ta đề xuất với Bộ nên bỏ quy định xét tuyển phải có hồ sơ cấp sơ cấp và đổi mới cách ra đề thi xét tuyển, tổ chức kì thi 2 trong 1. Như thế các vấn đề nêu trên sẽ được giải quyết triệt để. Làm vậy ta sẽ lo được cho Harry một suất học ở trường Hogwart.
Dum nghe xong vui mừng rồi lập tức sai người đi thi hành.
Hôm sau Dum viết thư gửi lên bộ trưởng bộ Pháp thuật đại ý như sau:
- Thực hiện nghị quyết mới nhất của nhà nước, với tinh thần hiệu quả, tiết kiệm xin đề xuất phương án thi xét tuyển 2 trong 1 trong tổ chức thi tuyển vào các cơ sở đào tạo phù thủy. Nhằm tăng tính khách quan trong việc ra đề và chấm thi đề xuất thi theo hình thức sử dụng sự phân loại bằng bảo vật thần kì của một trong bốn phù thủy vĩ đại Godric Gryffindor tại các cơ sở tuyển sinh.
Cornelius Fudge bấy giờ làm Bộ trưởng bộ Phép thuật ưng thuận đề nghị của Dum và cho người xây dựng đề án trình lên chính phủ. Cả nước xôn xao vì đề án cải cách thi tuyển của bộ nhưng cũng không thể phản đối. Nhận được tin, Dum hoan hỉ họp bộ hạ vào nói:
- Bộ đã làm theo ý ta, nhưng nếu chỉ để mình Harry vốn là kẻ chưa từng có kiến thức phép thuật lại thiếu hồ sơ sơ cấp đỗ thì quả sẽ gây ra sự bàn tán lớn trong cộng đồng thí sinh. Ta quả chưa biết giải quyết thế nào nếu chuyện đó xảy ra.
Bỗng phí dưới có một kẻ đứng lên nói:
- Chuyện đó có khó gì! Tôi xin hiến một kế
Mọi người nhìn xuống thì ra đó là Hagrid, vốn là anh học trò dốt phải bỏ học giữa chừng, ra làm nghề buôn lậu động vật quý hiếm chẳng may bị bắt nhưng lo lót thế nào được thoát án tù. Mấy năm trước được sự giúp đỡ của Dum mà vào làm chân bảo vệ ở trường Hogwarts. Cụ Dmbledore nói:
- Ngươi hãy nói ra xem
Hagrid nói:
- Tôi điều tra thì thấy trong kì thi này có nhiều thí sinh là con cháu lãnh đạo các sở thuộc bộ Pháp thuật, thậm trí còn có con của giám đốc sở Thần Sáng. Ta hãy lo luôn cho chúng một thể thì tránh được sự thị phi. Ngoài ra ta hãy cho lo tiếp cho một số con em của dân Muggle và đám con em phù thủy nhà giàu vào nhập học ở trường thì sẻ chẳng còn ai dám ý kiến nữa. Kế ấy kể vẹn toàn.
Dum cả mừng rồi lập tức đi chuẩn bị. Dum cho cú gửi thư mời dự tuyển đến khắp các nơi trong cả nước rồi sai Hagrid đón Harry đến trường để tham dự kì thi tuyển sinh của trường.
Ngày thi tuyển đến, trước kia tất cả các thi sinh phải tập trung ở trụ sở bộ Pháp thuật thì nay đến thẳng cơ sở đào tạo mà mình chọn thi tuyển. Toàn bộ thí sinh được đưa vào địa điểm tập trung. Dum nói:
- Như các em đã được thông báo, năm nay chúng ta sẽ thi tuyển theo hình thức 2 trong 1 và sử dụng hình thức đánh giá là bảo vật huyền thoại chiếc nón Gryffindor - một trong bốn pháp sư vĩ đại nhất nước ta. Chiếc mũ có khả năng đánh giá tình hình học tập của các em trong hệ sơ cấp trước đó rất chính xác. Giờ ta gọi tên ai thì người đó sẽ lên bục và đội chiếc mũ này vào. Nếu chiếc nón nói “được” tức là các em đã đỗ tốt nghiệp, còn chiếc nón xướng 1 trong 4 cái tên “Gryffindor , Hufflepuff, Ravenclaw, Slytherin” thì các em vừa đỗ tốt nghiệp vừa đỗ vào trường Hagwarts.
Nói xong Dum chỏ vào chiếc nón rách như tổ bố thằng ăn mày (nguyên văn: chiếc nón te tua, vá chùm vá đụp, hết sức dơ bẩn) rồi Nagall gọi tên từng thí sinh lên đội nón.
Vậy là cuộc thi tuyển bắt đầu. Lần lượt thi sinh lên đội nón. Trong những thí sinh tham dự năm nay có Neville Longbottom, Ron weasley, Hermione Grange, Draco Malfoy ,…
Neville Longbottom lên đội chiếc mũ Gryffindor lên đầu, trong tai vang lên một giọng nói thì thầm:
- Tuy nhút nhát, nhu nhược lại thêm phần chậm chạp, ngờ nghệch nhưng có bố từng làm một thần sáng xuất sắc của sở thần sáng những năm 70, trước cũng học trường Hogwarts nên ta cho ngươi đỗ vào nhà Gryffindorrrrrr.
Toàn bộ đoạn hội thoại đó chỉ có người đội mũ biết còn hội trường chỉ nghe được mỗi chữ “Gryffindorrrrrr”.
Cả đám nhà Gryffindor vỗ tay ầm ầm.
Đến lượt Ron Weasley, chiếc mũ phán:
- Bố ngươi làm đến chức trưởng phòng thuộc cục Thi hành Luật pháp thuật, ta không thể không cho ngươi đỗ vào nhà “Gryffindorrrrrr”!
Draco Malfoy được gọi lên, chiếc mũ phán:
- Chào con trai đại gia Draco Lucius Malfoy, người đang sở hữu một phần ba trường Hogwart, làm sao ta dám để ngươi ở ngoài trường được. Ngươi sẽ đỗ vào nhà “Slytherin” như bố ngươi. Xin hãy vào Slytherinnnnn!
Hermione Grange lên đội mũ, chiếc mũ thì thầm:
- Ngươi chỉ là con bé tầm thường dân Muggle, nhưng do năm nay cần phải nhấn mạnh đến sự tích cực của đề án giáo dục mới, nhằm tạo sự công bằng cho không chỉ dân phù thủy cho nên ngươi may mắn được lựa chọn vào nhà “Gryffindor”.
Cứ thế, hết thí sinh này đến thí sinh khác, có nhiều kẻ được chiếc nón xướng tên Hufflepuff, Ravenclaws thay cho Gryffindor hay Slytherin. Có kẻ chiếc nón chẳng nói gì tự động nhảy ra khỏi đầu, lại có kẻ chiếc nón chỉ nói mỗi chữ “Được”. Đến lượt Harry Potter lên đội nón, chiếc nón thì thầm:
- Ngươi tuy có một nửa là dòng máu phù thủy nhưng lại sống trong thế giới của dân Muggle thì chẳng khác gì dân Muggle, không xứng đáng học ở trường Hogwarts nhưng hỡi kẻ được lựa chọn, ngươi đã được sự ưu ái của Hiệu trưởng đương nhiệm trường Hogwarts Dumbledore và trưởng khoa McGonagall nên ta sẽ cho ngươi đỗ vào “Gryffindorrrrrrr”!

Sau Harry Potter còn hơn một tá thí sinh nữa là kết thúc buổi thi tuyển. Thế là Harry đã được đỗ vào trường Hogwarts - học viện đào tạo danh giá nhất cả nước.
Ngay khi ra khỏi phòng thi (hội trường), hàng loạt phóng viên đến phỏng vấn những thí sinh đỗ vào trường. Nhật báo tiên tri đã phỏng vấn Harry Potter. Harry nói:
- Năm nay tôi dự định thi và Hogwarts, vì biết yêu cầu để vào trường khá cao nên ngay từ đầu tôi đã xác định phải thật sự cố gắng, tôi đã đầu tư vào việc học rất nhiều ngay ở hệ sơ cấp. Cách đánh giá này mới mẻ và công bằng. Tôi khá hài lòng về kết quả của mình!
Nói xong Harry giơ tay hất mái tóc khá bảnh ra đằng sau, tạo dáng cho Nhật báo chụp ảnh rồi cùng lão Hagrid về nhà.
Ấy chính là:
Đổi mới cách thi đầy sáng tạo
Lựa người đỗ đạt quả công tâm!
Chưa biết còn chuyện gì xảy ra ở thế giới phù thủy. Xin xem hồi sau sẽ rõ!





Thứ Tư, 13 tháng 6, 2018

Đinh Bộ Lĩnh đánh trận Cờ Lau


Đinh Bộ Lĩnh sinh vào ngày Rằm tháng Hai, năm Giáp Thân (tức 22 tháng 3 năm 924) ở thôn Kim Lư, làng Đại Hữu, châu Đại Hoàng (nay thuộc xã Gia Phương, Gia Viễn, Ninh Bình). Cha là Đinh Công Trứ, nha tướng của Dương Đình Nghệ, giữ chức thứ sử Hoan Châu. Đinh Công Trứ mất sớm, Lĩnh theo mẹ về quê ngoại (Gia Thủy, Nho Quan) ở, vẫn nương nhờ người chú ruột là Đinh Thúc Dự ở quê nội gần đó.
Lĩnh hàng ngày chăn trâu cho chú nhưng do Lĩnh mới đến làng nên thường xuyên bị bọn trẻ trong làng chửi mắng cười cợt là kẻ không cha. Lĩnh giận lắm nhưng biết sức mình chẳng thể làm gì được. Lĩnh nghĩ:
- Giờ phải khiến chúng tôn làm thủ lĩnh thì may ra mới ngăn chặn được miệng lưỡi của chúng. 
Thấy bọn trẻ chăn trâu cả ngày, ngoài đi theo đít trâu ra thì không làm gì. Nhiều đứa chán ngủ khiến trâu phá lúa của người chủ trách phạt rất nặng. Lĩnh bèn gọi bọn chúng đến phát cho mỗi đứa 1 nhánh cỏ lau giả làm cờ hiệu, vũ khí tỏ ý chia phe đánh trận giả. Trong đám trẻ con ở làng có 2 thằng to con nhất là Gục và Phệ, thấy Lĩnh đem cái mớ cỏ lau èo uột đến thì không ưng mà nói:
- Đánh trận giả thì phải dùng gậy gộc gạnh đá chứ dùng cỏ lau thì đánh sao được.
Lĩnh nói:
- Dùng gậy gộc gạch đá e khó kiểm soát an toàn. Hãy cứ dùng cỏ lau để sau này kiểm soát cho dễ
Gúc nói:
- Chúng ta trong tay đều đã có gậy hay roi chăn trâu để sẵn ở nhà. Mà lâu nay đánh nhau trong xóm vẫn thường quen dùng mấy thứ đấy. Ta nhất định không chịu dùng mấy thứ đó đâu.
Cả bọn đều cho là phải nên không chịu dùng cỏ lau làm vũ khí đánh trận.
Lĩnh biết nếu không trị được hai thằng này thì làm sao trị được những kẻ khác. Lĩnh nghĩ:
- Hay là ta cứ tự mình tập bừa vài bài quyền cho chúng nó xem đã.
Nguyên là trước kia Lĩnh xem lỏm của cha vài bài quyền và ít binh pháp bấy giờ biểu diễn hòng mê hoặc Gúc với Phệ. 
Gúc và Phệ chăn trâu thấy Lĩnh múa may quay cuồng thì ban đầu không chú ý sau cũng tò mò mà theo dõi rồi dần dần bị mê hoặc bèn đến xin truyền dạy. Đến bấy giờ Lĩnh nói:
- Phải dùng cỏ lau của ta thì ngươi mới được ta truyền dạy.
Đinh Cờ Lau đánh trận bằng cờ lau
Gúc và Phệ bấy giờ đã bị mê hoặc lên chấp nhận dùng cỏ lau để đánh trận giả. Đợi mãi không thấy Lĩnh phát cỏ lau hỏi ra thì Lĩnh nói:
- Các ngươi phải tự đem cỏ lau đến đây rồi để ta phát.
Thế là cả bọn đành phải đi kiếm cỏ lau quanh vùng về trao cho Lĩnh. Lĩnh đem phát cho mỗi người một ngon cỏ lau rồi tự mình cầm lấy một ngọn cỏ lau to nhất, dài nhất, trắng nhất và nói: 
- Giờ chúng ta hãy gọi nó là cờ lau. Chúng bay cứ theo nhìn theo ngọn cờ lau này của ta, ta chỉ đâu thì các ngươi chạy đến đó, ta múa thế nào thì các ngươi cứ múa như thế. Khi dùng xong các ngươi phải mang cờ lau đặt ở nhà ta đâu đấy rồi mới được ra về. Nếu không đặt cờ lau ở nhà ta thì ta sẽ không cho các ngươi chơi cùng nữa. 
Nói xong Lĩnh chia phe rồi chỉ đạo đánh trận bằng cờ lau 
Từ bấy Lĩnh có biệt hiệu là Đinh Cờ Lau. Sau này dẹp loạn 12 sứ quân dân gian gọi Lĩnh là vua Cờ Lau.
Hơn 1000 năm sau, Cờ Lau lại một lần nữa được bàn tán xôn xao trở lại.

Thứ Ba, 12 tháng 6, 2018

Chỉ vì ngôn ngữ, muôn dân gặp tai vạ


Lại nói năm Càn Long thứ 18, Vua đang cùng Lưu Dung, Hòa Thân ngồi chơi ở đình trong vườn thượng uyển thì có Nội các đại học sỹ Uông Trọng Trực đến báo việc khẩn cấp. Trực nói:
- Từ xưa bọn võ biền dùng vũ lực để xúc phạm bề trên còn bọn văn sĩ thì dùng văn thơ để gây rối phép nước, nay có kẻ dám dùng văn thơ để phỉ báng triều đình. Chuyện này thật không thể xem nhẹ mà cho qua được.

Nói rồi bèn dâng cho vua tập thơ văn rồi cắt nghĩa hai câu “Gió thanh không biết chữ, sao dám giở sách bừa” có ý chê bai Đại Thanh không biết chữ nhưng lại thống nhất Trung nguyên.
Hòa Thân nói:
- Lời Uông đại nhân nói rất phải. Xưa nay nhiều kẻ đã dùng thơ văn để gây mầm bạo loạn. Việc này không thể bỏ qua.
Càn Long nghe thế nổi giận. Hôm sau thiết triều ra chỉ dụ đại ý như sau:
“ Phàm những kẻ dùng câu chữ phạm húy bậy bạ làm sai phép nước, trào lộng triều đình, những kẻ cất giấu sưu tầm in khắc thơ văn sách cấm, những kẻ xuất ngôn hoang đường, có ẩn ý sâu xa làm rối loạn lòng dân đều bị khép tội đại ngịch trừng trị thẳng tay”.

Bấy giờ đất Giang Tô có Ngô Văn Châu vốn là danh sĩ giỏi thơ văn nức tiếng một vùng. Uông Trọng Trực bắt đến tự mình xét xử hỏi:
- Minh triều khí chấn hà nhất cử khứ thanh đô được hiểu thế nào?
Ngô Văn Châu nói:
- Ý là một buổi sớm dương cánh buồm đến với mảnh đất thanh tịnh mát mẻ
Uông Trọng Trực mắng:
- Chữ triều ở đây đọc là triều không thể đọc là chiêu được! Ý ngươi muốn khôi phục ngụy triều Chu Minh trở lại. Còn câu “nhất cử khứ thanh đô” ý nhà ngươi muốn rời khỏi kinh đô nhà Thanh muốn đến với nhà nước lý tưởng của ngươi. Đó không phải là vương triều Chu Minh thì là gì?
Nói rồi điệu ra ngoài tra khảo bắt phải nhận. Châu đau quá đành phải nhận là vậy.
Hôm sau Uông Trọng Trực tâu vua:
- Giặc chữ Ngô Văn Châu cậy mình có chút tài mọn, làm hơn 500 bài thơ thì đến quá nửa ý tứ phản nghịch chiêu hồn ngụy triều Chu Minh. Nay tấu trình đem chém ra chợ chém đầu, con cái thê thiếp học trò lưu đầy ra biên ải.
Lưu Dung vội can
- Ngô Văn Châu chỉ là thư sinh làm thơ dùng chữ theo cảm xúc thật không thể lý giải theo cách của Uông đại nhân. Nếu xử chém Châu thần e không chỉ tiệt đường văn chương mà còn phương hại đến cả ngôn ngữ khiến không ai dám mở miệng nói nữa.
Vua không nghe lời can, đuổi Lưu Dung ra ngoài và y lệnh đem Châu ra chợ hành hình.
Các quan không ai dám can ngăn nữa. Chỉ dụ được bố cáo toàn dân, quan quân sai dịch đi từng nhà khám xét tra khảo bắt bớ, nhẹ thì thích chữ lưu đày ra biên ải, nặng thì chém đầu thị chúng, còn những kẻ bị tống giam nhiều không biết bao nhiêu mà kể. Lại có kẻ không chịu được đòn tra khảo mà chết cả ở trong ngục. Tiếng khóc vang thấu trời xanh.
Có kẻ nhà dân không biết chữ được cha mẹ đặt cho là Từ Thủ Phát, Thẩm Thần Tạc ngồi chơi bên hiên nhà, sai nha đi qua hỏi tên thì vu cho là nghịch thần. Phát, Tạc kêu oan thì sai nha nói:
- Thủ phát nghĩa tóc, thần tạc nghĩa là tạc núi non. Đi liền với nhau tức là tóc không còn một sợi, các ngươi dám chê bai luật cạo tóc của Thánh Triều.
Nói xong bèn đem bắt cả về trị tội.
Lại có kẻ khác đang nói chuyện hẹn ngày mai sang nhà chơi, sai nha biết được cũng bắt đem đi. Kẻ ấy một mực kêu oan thì sai nha mắng:
- Ngươi nói “ngày mai” tức là “minh nhật” ấy là dám nhắc đến ngụy triều Chu Minh, cần phải nghiêm trị.
Lại có kẻ khác gửi thư chúc thọ có câu “công đức sáng tựa nhật nguyệt”, sai nha cắt nghĩa chữ nhật nguyệt ghép lại thành chữ Minh có ẩn ý công đức nhà Minh sáng tựa nhật nguyệt. Nói xong bắt đem tống ngục đợi ngày xét xử.
Từ đấy ca kĩ kịch nghệ đều ngừng diễn, văn chương thơ phú đều đem đốt hết. Phố phố xá im tiếng động, trong nhà trẻ con không dám khóc, ngoài đường mọi người chỉ dám đưa mắt nhìn nhau.
Thật là:
Sợ đám văn nhân buông lời phỉ báng
Triều đình bố cáo tiệt đường văn thơ

Lời bàn: Giải quyết vấn đề kiều này thì thật không thể nào hiệu quả được. 

Thứ Ba, 5 tháng 6, 2018

Vài dòng tâm sự của kẻ không thức thời

Hồi này xin chẳng cần thêm thắt gì, cứ mặc nhiên mà post lại như một lần tâm sự của kẻ sở cầu bất đắc. 
_________________________
Lại nói, Huyền Đức cùng Quan, Trương, Triệu, định đem quân đánh úp Hứa Đô, đi gần tới núi Tương Sơn thì vừa gặp quân Tào Tháo kéo đến.
Huyền Đức liền cắm trại ở chân núi, chia quân làm ba đội: Vân Trường đóng ở góc đông nam, Trương Phi đóng ở góc tây nam, còn Huyền Đức cùng Triệu Vân lập trại ở mặt chính nam.
Quân Tào Tháo đến, Huyền Đức đánh trống ra quân, Tháo dàn thành thế trận rồi gọi Huyền Đức ra nói chuyện.
Huyền Đức cưỡi ngựa ra cửa cờ, Tháo giơ roi mắng rằng:
- Ta đãi ngươi làm thượng khách, sao ngươi nỡ trái nghĩa quên ơn?
Huyền Đức đáp:
- Ngươi giả danh tướng nhà Hán, thực là giặc nước. Ta là tôn thân nhà Hán, vâng mật chiếu của thiên tử đến đây đánh phản tặc.
Nói rồi, ngồi trên ngựa giở tờ chiếu vua từng viết trong cân đai gửi Đổng Thừa ra đọc.
Tháo giận lắm, sai Hứa Chử ra đánh.
Triệu Vân đứng sau Huyền Đức vác giáo cưỡi ngựa xông lên. Hai tướng đánh nhau ba mươi hiệp chưa phân thắng bại. Chợt nghe tiếng reo ầm ĩ, Quan Vũ ở phía đông nam kéo lại, Trương Phi cũng từ phía tây nam xốc tới. Ba mặt ùa vào đánh giết. Quân Tào vừa ở xa đến còn mệt, không địch nổi, thua lớn rút chạy. Huyền Đức thắng trận về trại.
Hôm sau lại sai Triệu Vân ra khiêu chiến. Suốt một tuần (mười hôm), quân Tào nhất định không ra. Huyền Đức lại sai Trương Phi thách đánh, quân Tào cũng làm thinh. Huyền Đức càng hoài nghi, chợt có người báo:
- Cung Đô tải lương đến, bị quân Tào bao vây.
Huyền Đức vội sai Trương Phi ra cứu, thì lại có tin báo rằng:
- Hạ Hầu Đôn dẫn quân đi lẻn phía sau đến lấy Nhữ Nam.
Huyền Đức thất kinh nói:
- Nếu vậy, trước mắt và sau lưng ta đều bị địch chặn cả, không có đường về rồi.
Liền sai Vân Trường đến cứu. Hai đạo quân đều kéo đi.
Được vài ngày có người tế ngựa về báo:
- Hạ Hầu Đôn đã đánh vỡ Nhữ Nam, Lưu Tích phải bỏ thành chạy, hiện nay Vân Trường đang bị vây.
Huyền Đức lo lắm, lại được tin cả Trương Phi đi cứu Cung Đô cũng bị vây, Huyền Đức muốn rút quân về nhưng lại lo quân Tào Tháo đuổi theo. Đang lưỡng lự, thì có quân vào báo:
- Có Hứa Chử đến thách đánh ở ngoài trại.
Huyền Đức không dám ra. Đợi đến đêm, ra lệnh cho quân sĩ ăn thật no, bộ binh đi trước, kỵ binh đi sau, trong trại vẫn cứ việc đánh trống cầm canh như thường.
Bọn Huyền Đức đi ước được vài dặm, vừa qua núi đất, thấy đèn đuốc sáng rực, ở trên đỉnh núi có tiếng hô lớn:
- Đừng để Lưu Bị chạy thoát. Thừa tướng đợi ở đây đã lâu!
Huyền Đức hoảng sợ, tìm đường chạy.
Triệu Vân nói:
- Chúa công đừng lo. Xin cứ theo tôi mà đi.
Triệu Vân vác giáo tế ngựa, chém giết mở đường, Huyền Đức cầm song kiếm đi sau. Đang đánh thì Hứa Chử đuổi tới, đánh nhau kịch liệt với Triệu Vân. Phía sau Vu Cấm, Lý Điển lại đến tiếp.
Huyền Đức thấy tình hình nguy cấp, cướp đường mà chạy. Khi thấy tiếng hò reo đã xa, Huyền Đức mới lẻn đi vào đường tắt trong núi, một mình một ngựa đi trốn.
Mãi đến sáng, ở phía cạnh sườn có một toán quân xông ra. Huyền Đức sợ quá, nhìn xem hoá ra Lưu Tích dẫn hơn một nghìn kỵ binh thua trận, hộ tống vợ con Huyền Đức tới. Tôn Càn, Giản Ung, My Phương cũng đến cả. Mọi người đều nói:
- Thanh thế quân Hạ Hầu Đôn lớn lắm. Chúng tôi phải bỏ thành rút chạy. Quân Tào đuổi theo, may có Vân Trường chặn lại, nên mới thoát nạn.
Huyền Đức hỏi:
- Thế Vân Trường nay ở đâu?
Lưu Tích thưa:
- Xin tướng quân hãy đi đã, sau sẽ liệu.
Đi được vài dặm, một hồi trống nổ, phía trước một toán quân kéo đến. Viên tướng đi đầu là Trương Cáp quát to:
- Lưu Bị xuống ngựa chịu hàng, mau!
Huyền Đức đang chực lùi lại, thì thấy hàng cờ đỏ ở phía núi chuyển động rồi một toán quân từ trong hang kéo ra, đại tướng Cao Lãm đi trước. Huyền Đức bị nghẽn cả hai phía, ngẩng mặt lên trời kêu to:
- Trời hỡi! Sao để ta cùng cực thế này? Sự thể đã đến nỗi này, chi bằng chết quách cho rảnh!
Nói xong, rút gươm định tự vẫn, Lưu Tích vội ngăn:
- Để tôi xin liều chết, đánh mở đường cứu ngài.
Nói đoạn, liền ra địch với Cao Lãm. Đánh nhau chưa được ba hiệp, bị Cao Lãm đâm chết.
Huyền Đức đang lo, định xông ra đánh, chợt thấy hậu quân của Cao Lãm rối loạn, một tướng xông thẳng vào trận, phóng giáo trúng Cao Lãm chết lăn xuống ngựa.
Nhìn ra thì là Triệu Vân, Huyền Đức mừng quá. Vân quất ngựa, múa giáo, đánh tan đội quân sau, rồi vọt lên tiến quân đánh Trương Cáp. Được ba mươi hiệp, Cáp quay ngựa chạy. Vân thừa thế xông lên đánh, nhưng bị quân Cáp giữ vững cửa ải đường hẹp không ra được. Vân đang cố cướp lấy đường thì thấy Quan Công, Quan Bình, Chu Thương dẫn ba trăm quân đến. Hai bên ập vào đánh lui Trương Cáp, bọn Huyền Đức ra khỏi được cửa ải, tìm chỗ núi hiểm cắm trại.
Huyền Đức sai Vân Trường đi tìm Trương Phi.
Số là Trương Phi đem quân đi cứu Cung Đô, nhưng chưa tới nơi thì Đô bị Hạ Hầu Uyên giết chết rồi. Phi cố sức đánh lui Hạ Hầu Uyên, đang loay hoay đuổi theo, lại bị Nhạc Tiến đem quân bao vây.
Vân Trường đi dọc đường gặp quân thua chạy về, liền tìm lối theo đến, đánh lui Nhạc Tiến, rồi cùng Trương Phi về gặp Huyền Đức.
Giữa lúc ấy có người báo đại quân Tào Tháo đuổi đến.
Huyền Đức sai ngay bọn Tôn Càn dẫn gia đình già trẻ đi trước, còn mình cùng với Quan, Trương, Triệu Vân đi sau, vừa đánh vừa chạy.
Thấy Huyền Đức đi đã xa, Tháo thu quân về, không đuổi nữa.
Huyền Đức cùng với ngót một ngàn quân tan tác chạy trốn. Đi đến một con sông, cho gọi dân địa phương lại hỏi, biết là sông Hán, Huyền Đức tạm đóng trại nghỉ.
Nhân dân ở đó biết là Huyền Đức, đem dê và rượu đến dâng, mọi người bèn cùng nhau quây quần uống rượu trên bãi cát. Huyền Đức than rằng:
- Các ngươi đều có tài giúp vua cả, rủi theo lầm phải Lưu Bị này. Số Bị vất vả, làm liên luỵ cả đến các ngươi. Cho đến nay Bị vẫn chưa có mảnh đất cắm dùi, e rằng làm lỡ các ngươi. Các ngươi sao chẳng bỏ Bị này, tìm chủ anh minh mà lập lấy công danh?
Mọi người đều bưng mặt khóc.

Đến đây xin bịa 2 câu kết:
Hùng tâm tráng khí thời chưa đến
Anh hào đành chịu kiếp gian truân

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2018

Vượt 5 trạm, Quan Công trảm 6 tướng

TAM QUỐC DÃ SỬ BỔ DI (PHẦN 3)
TRUYỆN THỨ TƯ

Nhớ tình xưa, Quan Vân Trường tìm anh ngàn dặm

Chê tiền lẻ, tướng giữ trạm động thủ mấy phen


Nhắc lại Quan Công bị vây ở Hạ Phì hẹn với Tháo ba việc rồi đầu hàng Tháo, nay nhận đc tin Huyền Đức ở Hà Bắc liền vào từ biệt Tháo. Đến cửa phủ Quan trông thấy phủ yết bảng "Thừa tướng bị bệnh xin đi chữa ở nước ngoài", Quan buồn rầu trở lui. Hôm sau Quan lại đến, vẫn thấy tấm bảng ấy còn bọn canh cửa thì không cho vào. Quan biết ý bèn dúi mấy tờ polyme vào tay chúng thì đc biết hóa ra Tháo biết Quan công có ý xin đi nên ko tiếp.
Quan lòng lo lắng bồn chồn chưa biết tính sao bèn vào hỏi hai chị dâu. Cam phu nhân nói:
Chú hai đã biết ý Thừa tướng thế nếu cứ dùng dằng e hỏng việc mất.
Quan Công trèo đèo lội suối dẫn chị tìm anh
Quan vâng lời chị, quyết ý ra đi bèn sai bọn thuộc hạ gói ghém hành lý phàm những gì Tháo ban cho đều đem niêm phong bỏ cả ở sau nhà, lại treo cái ấn Hán thọ đình hầu lên xà nhà rồi cùng mấy thuộc hạ cũ rũ áo ra đi.
Quan cưỡi ngựa xích thố tốc độ ngang Ferrari 812 nhưng ngặt nỗi hai bà chị dâu lại ngồi trên con xe thồ nên mỗi ngày chỉ đi đc mươi dặm. Đi mấy ngày đêm Quan mới ra đc đường lớn. Trông xa xa thấy mấy nóc nhà thì ra đó chính là trạm thu giá Đông Lĩnh mới lập.
Trông thấy Quan, viên quan coi trạm là Khổng Tú mới chạy ra hỏi:

Tướng quân đi đâu?
Quan nói:
Tôi sang Hà Bắc tìm anh

Tú nói:
Xin tướng quân cho xem giấy đi đường.

Quan nói:
Vì vội vã mà tôi chỉ kịp chào Thừa tướng rồi đi luôn, ko có giấy tờ gì hết.

Tú nói:
"Tôi có mấy đồng bạc lẻ, xin đem ra mua vé ở Trạm"
Vậy mời tướng quân vào trạm mua vé hãy qua.

Quan lại nói:
Tôi trc khi đi bao nhiêu vàng bạc thừa tướng ban cho đều gói ghém để lại cả. Trong túi chỉ còn mấy đồng bạc lẻ xin đem ra mua vé ở trạm.

Nghe đến tiền lẻ Tú biến sắc mặt:
Mày lại định học thói bọn xứ Man, làm loạn ở cửa ta chăng?

Quan vội nói:
Tôi quả không có ý đó chỉ vì không biết nhà nước đặt trạm thu giá ở đây mà chuẩn bị.

Tú dịu giọng
Không lôi thôi nữa, ông cứ xuống ngựa vào chỗ kia rồi đợi tôi xin chỉ đạo cấp trên. Bấy giờ mới có hướng giải quyết.

Quan công bực mình gắt:
Nhà ngươi nhất định ko cho ta qua cửa.

Tú cũng nói:
Muốn qua cửa phải để ngựa với hành lý lại.

Quan tức giận tế ngựa lại toan chém Tú thì Tú chạy vào nhà đánh điện gọi cho Thừa tướng rồi lên ngựa mặc giáp kéo quân ra đánh.
Bấy giờ thừa tướng đã hay tin Quan bỏ đi đang cho người đuổi theo xin chờ thì được tin Quan bị chặn tại Đông Lĩnh, Tháo sai Trương Liêu cấp tốc phi đến thì đc tin Quan đã một đao chém Khổng Tú chết lăn dưới chân ngựa, hiện giờ đã vượt trạm đi rồi. 
Liêu lại đuổi theo gọi lại. Quan quay lại thấy Liêu đến bèn bảo tả hữu cứ đẩy xa trượng đi còn mình cầm đao đứng giữa đường đợi.
Liêu đến truyền lời của Tháo và gửi cho Quan ít lộ phí vượt trạm thu giá. Quan cảm tạ rồi lên đường. 
Đi qua nhiều nơi, chỗ nào Quan cũng thấy các trạm thu giá lập barie chắn đường. Quan phải móc tiền ra trả để qua cửa nhưng vì tiền lộ phí Liêu đưa toàn tiền lẻ, các tướng coi trạm không chịu nhận nên Quan phải giao chiến mới qua được trạm. Trước Quan qua trạm Đông Lĩnh chém Khổng Tú, rồi sau đến trạm Lạc Dương chém Hàn Phúc và Mạnh Thản, qua Nghi Thủy giết Biện Hỷ, vượt trạm Huỳnh Dương chém Vương Thực. Như vậy Quan đã qua 4 trạm chém 5 tướng.
Đến Trạm Hoàng Hà, tướng giữ cửa là Tần Kỳ sử đôi Lưu tinh chùy nặng ngàn cân rất thành thục.  Quan biết Kỳ võ công cũng không kém nên ngầm đề phòng cầm chắc Yểm Nguyệt Đao tiến lên. 
Kỳ thấy Quan liền mắng:
Thừa tướng đãi mày ko bạc, cớ sao mày lại qua trạm chém tướng?

Quan cũng mắng giả:
Mày là thằng thất phu, ăn lộc dân nhưng lại vào hùa làm càn cùng bọn giặc cướp.

Kỳ tức giận vung đao lên chém, hai bên qua lại vài hiệp đã biết ngay hơn thua. Cái ngữ Kỳ tuy rằng khỏe thật nhưng địch sao được Vân Trường. Liệu thế không đánh lại Kỳ bèn rút vào trạm cố thủ. Quan muốn xông vào tóm sống nhưng ngặt nỗi đây là cái trạm thu giá đường sông nên ông không sao công phá được. Quan uy dũng là thế nhưng nào có biết bơi, Xích thố lẫm liệt là thế nhưng cũng chẳng phải loài thủy ngư. Quan cưỡi ngựa xuống nước thì ko sao vùng vẫy được, đành phải đứng trên bờ mà ngó xuống.
Tối hôm đó Quan cho quân hầu đưa thư xuống trạm thu giá cho Kỳ, có đoạn chính như sau:
Ta nào muốn giết người ở dọc đường làm chi. Nhưng nay Các ngươi lấy lý do sửa mấy ổ gà đường cái rồi lập Trạm thu giá làm lòng dân ai oán nên ta phải giết đi. Nay ta có 5 kế sách này các ngươi đem dâng thừa tướng coi như ta đền bù cho cái việc vừa gây ra.
Kế sách ấy như nào? Xin hỏi Bộ GTVT sẽ rõ.

Nếu câu hỏi rơi vào thinh không chẳng được hồi đáp kiểu đãi bôi xin trả lời bằng văn bản sau thì xem tại đây


Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2018

Đốt đền đài, Đổng Trác thiên đô

TAM QUỐC DÃ SỬ BỔ DI (PHẦN 2)

TRUYỆN THỨ BA

Loạn Thập thường thị cuối đời Linh đế, Đổng Trác nhân cơ hội đem quân Tây Lương vào kinh chuyên truyền phế lập. Các lộ căm giận mà nổi lên họp sức đem quân tiến đến Lạc Dương diệt nghịch tặc. Trác lo sợ bèn bàn kế rời đô sang Tràng An
Tư đồ Dương Bưu nói:
Tràng An bị tàn phá đã lâu, nay bỗng dưng ta bỏ cả tôn miếu, hoàng lăng mà đi sang đó, tôi sợ rằng thiên hạ kinh động. Mà thiên hạ kinh động lên thì dễ, yên lại thì khó. Xin thừa tướng hãy xét cho kỹ.

Trác giận mà mắng Dương Bưu:
Kẻ sất phu như ngươi lại dám ngăn cản việc nước nhà à?
Bưu sợ mà lui ra. Rồi bọn Hoàng, Tuân cũng vội vào can:
Tràng An từ lâu đã bị giặc dã đốt phá thành tro sỏi, thiết nghĩ thừa tướng không nên bỏ cung điện mà ra chỗ đất hoang ấy.
Trác nổi giận:
Các ngươi chớ nói lôi thôi. Ai trái lệnh ta khép tội phản nghịch đem chém tại ngọ môn!
Các quan đều sợ mà im
Trác Quyết ý thiên đô, Có điều ngặt nỗi mấy năm nay mất mùa thuế má chẳng thu đầy kho, thiếu tiền xây cất. Đang chưa biết tính toán thế nào thì được anh con rể Lý Nho bày kế:
Nay tiền lương thiếu thốn nhiều, Dân gian tuy mấy năm nay mất mùa, kinh tế suy thoái nhưng tôi ước thấy tiền vàng trong dân còn rất nhiều, ước cỡ 500 tấn ngân lượng. Lại nữa sắp tới ta thiên đô, mượn cớ phải xây cất lại nhà tái định cư cho dân ở ta nên thu thêm thuế tài sản. Tài sản cứ vượt quá 700 quan tiền là ta thu 40%.
Trác nghe lời lập tức sai người đi bố cáo thiên hạ và đem năm nghìn quân thiết kỵ đi đến từng hộ ở Lạc Dương bất kể giàu nghèo mà thu ngân lượng. Có mấy nghìn hộ không chịu chung chi, Trác sai cắm một lá cờ lên đầu, để bốn chữ "Phản thần nghịch đảng" rồi đem ra ngoài thành chém tuốt, bao nhiêu của cải lấy sạch.
Bọn Lý Thôi, Quách Dĩ thì bắt già trẻ gái trai Lạc Dương độ vài trăm vạn đưa sang Tràng An. Mỗi toán dân lại cho một đội quân đi đàn áp, Cứ 62 dặm Trác cho lập 1 trạm thu giá lấy cớ vì phải sửa sang lại đường xá cho dân đi nên khân khố thiếu hụt, nhà nước cần bù thu. Ước có đến 88 trạm thu giá, mỗi người đi qua phải nộp 130 quan tiền. Trác truyền lệnh hễ ai ko nộp thì cứ việc giết ngay giữa đường.
Tiếng ai oán vang thấu trời xanh. Nhưng trời thì ở xa mà bản nha thì gần.
Năm ấy nhân dân Thành Lạc Dương chết dọc đường không biết bao nhiêu mà kể.

Thứ Bảy, 31 tháng 3, 2018

Phượng Sồ với cánh lái xe

Lại nói, Lỗ Túc đưa linh cữu Chu Du về đến Vu Hồ, Tôn Quyền ra đón, khóc tế trước linh vị, rồi sai hậu táng tại quê làng. Du có hai trai một gái, con trưởng tên Tuần, con thứ tên Dân, Quyền đều giúp đỡ rất chu đáo.
Lỗ Túc nói:
- Tôi tài nhỏ trí mọn, Công Cẩn tiến cử nhầm, quả thật không xứng đáng với chức vụ. Tôi xin cử một người giúp chúa công. Người này, trên thông thiên văn, dưới tường địa lý, mưu lược chẳng kém gì Quản, Nhạc, kế sách ngang với Tôn, Ngô. Trước đây Công Cẩn nhờ mẹo người ấy cũng nhiều, mà Khổng Minh cũng chịu là giỏi; hiện người ấy đang ở Giang Nam, sao chúa công không trọng dụng?
Quyền nghe nói mừng lắm, liền hỏi họ tên là gì?
Túc thưa:
- Người ấy ở Tương Dương, họ Bàng tên Thống, tự là Sĩ Nguyên, đạo hiệu Phượng Sồ tiên sinh.
Quyền mừng lắm, nói:
- Ta nghe tiếng người này đã lâu, nay có ở đây, nên cho mời lại chơi ngay.
Lỗ Túc mời Bàng Thống đến ra mắt Tôn Quyền. Thống đến thi lễ xong, Quyền trông thấy Bàng Thống lông mày rậm, mũi lõ, mặt đen, râu ngắn, hình dung cổ quái, có ý không bằng lòng, mới hỏi rằng:
- Bình sinh ông học môn gì là chính?
Thống thưa:
- Không câu nệ gì cả, cứ tuỳ cơ mà ứng biến.
Quyền hỏi:
- Tài học của ông, so với Công Cẩn thế nào?
Thống cười đáp:
- Tôi học khác Công Cẩn nhiều.
Quyền xưa nay ưa nhất Chu Du, thấy Thống coi thường Du, càng tỏ vẻ không bằng lòng, bảo Thống rằng:
- Ông hãy về, khi nào cần đến, sẽ cho người mời.
Thống thở dài một tiếng, rồi trở ra.
Rồi về sau Thống cầm cả thư Khổng Minh và Lỗ Túc sang ra mắt Lưu Bị. 
Nha lại vào bảo có danh sĩ ở Giang Nam là Bàng Thống đến. Huyền Đức từng nghe tiếng Thống đã lâu, liền sai mời vào. Thống thấy Huyền Đức chỉ vái dài một cái chứ không lạy. Huyền Đức thấy Thống xấu xí, cũng tỏ vẻ không vui, liền hỏi:
- Ông từ xa đến đây, khí vất vả lắm nhỉ?
Thống chưa đưa thư của Khổng Minh và Lỗ Túc vội, chỉ đáp rằng:
- Nghe tiếng ngài yêu người hiền, trọng kẻ sĩ, nên tôi cũng đến yết kiến.
Huyền Đức nói:
- Hai miền Kinh, Sở vừa tạm sắp xếp yên ổn, chưa có chức gì khuyết. Về phía đông bắc cách đây một trăm ba mươi dặm, có huyện Lỗi Dương khuyết một chức tri huyện, ông hãy làm tạm vậy, sau này cần đến sẽ xin trọng dụng.
Bàng Thống nghĩ Huyền Đức đãi mình sao bạc bẽo thế, muốn trổ tài ra cho biết, nhưng vì Khổng Minh không có mặt ở đây, nên phải gượng vâng lời, từ biệt trở ra.
__________________
Lời bàn của Mao Tôn Cương đại lược là cho rằng tài Thống kém tài lượng. Cho rằng truyện Thống phải tự đến ra mắt Tôn Quyền, Lưu Bị như là chứng tích cho việc đó. 
Hãy tạm thời tin vào lời cổ nhân ấy!

Đọc trước tác của tiền nhân, ta thấy kẻ tài năng luôn có dáng vẻ phi thường, hơn người. Những lời lẽ như mặt đẹp như ngọc, dáng vẻ thanh thoát như ông tiên, mình cao râu dài,... Ấy là những kẻ có khí độ bất phàm có tài kinh bang thế thế. Thế cho nên ta đọc đoạn mô tả trên về ngoại hình Bàng Sỹ Nguyên mà cảm thán rằng: 

Bởi chưng ông Bàng xấu quá
Nên tài đến vậy chẳng ma nào cần
Mao Tôn Cương cứ đổ cho tài Thống thua tài Lượng ấy là do họ Mao kia thiên vị tư tình. Thống có tài nhưng nào được thi thố, tài không được thi thố sao có thể để người đời đánh giá được mà so sánh tài Thống hơn hay kém? Vậy ta có thể nhận ra rằng họ Mao kia cũng 1 phường tư duy háo sắc y như Ngô Chủ, Tiên Chủ.
Lạm bàn tích xưa nhớ đến chuyện nay, độ dăm năm trước có cái bộ phải gió do bà thượng thư có nốt ruồi to tổ chảng gần mỏ đưa ra cái luật oái oăm ấy là: ngực lép mắt cận không được lái xe máy. 
Luật mới chỉ là dự thảo đã bị dân man khắp nơi phản ứng xỏ xiên. Những tưởng đã rút kinh nghiệm nhưng bữa nay cũng bộ ấy lại đưa ra cái dự luật mới bỏ qua mấy thuật ngữ loằng ngoằng, dân man ta cứ diễn nôm ấy là: răng vẩu, hăm bẹn, liệt dương là không được làm lái tàu. 
Ấy khoan mà chê bai vội, ở đây ta nên xét ngọn nguồn, do bà thượng thư ấy cũng một tuồng háo sắc nên mới sinh ra cơ sự này. Ta đừng nên trách mà hãy nên hiểu rồi cảm thông. Ấy là bả đang lo lắng đến tương lai của một ngành nghề ta đã tốn không biết bao nhiêu tiền đầu tư vay vốn nọ kia để xây dựng. Ngộ nhỡ tuyển toàn mấy anh mồm vẩu răng hô, lưng gù, mắt xô lếch vô khiến thượng đế vừa mua vé đã thấy anh lái tàu xấu quá mà không chịu sử dụng dịch vụ chuyển sang đi phương tiện khác há chẳng phải làm sự đầu tư lỗ vốn sao?
Xem thêm: Lời bàn của một tiên sinh khác: Ai đẹp, người ấy có quyền!