Thứ Bảy, 14 tháng 2, 2026

Tam quốc dã sử P53

 Nhắc lại Tháo vừa phải cắt phế cho Trương Dực Đức ở Lô Khẩu, tất tả cùng bộ hạ chạy bán sống bán chết. Khi ấy tiết đông chí mưa bùn lầy lội, người ngựa lấm lem. Đến ngã 3 Tháo chỏ vào đường Hoa Dung cười nói:

Gia Cát, Chu Du là lũ thất phu, cứ cho 1 đội phục binh tại đây thì ắt sẽ thu phế thêm lần nữa.

Cả bọn đang gật gù khen phải. Thì bỗng tiếng pháo nổ vang, thấy tướng Mình cao chín thước, râu dài hai thước; mặt đỏ như táo chắp từ bụi rậm xổ ra, chính là Quan Vân Trường. Vân Trường nói:

- Thừa tướng xin dừng bước. Theo luật nước ta đi ngựa là không được để ngựa bùn bẩn lấm lem. Người có bẩn nhưng ngựa là phải sạch. Mời thừa tướng tấp ngựa vào lề để nhận mệnh chịu phạt

Tháo thấy Quan Công vốn là kẻ nhân nghĩa trọng luật bèn nói:

- Tướng quân chớ vội viết biên lai, Ông há chẳng thấy ta đang trên đường công cán tiễu giặc theo lệnh vua đó sao. Quân tình khẩn cấp thời gian đâu mà tắm cho ngựa.

Quan công khen là phải bèn thả cho đi cả. Người đời sau đọc đến hồi này khen rằng:

- Thật hợp ý trời lòng dân.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét